Trình Thư Dật cảm thấy hài lòng.
Cô ấy đưa tay lên, như phần thưởng nhẹ nhàng vỗ lên má người bên cạnh: “Cái này để về nhà rồi cởi.”
Lời vừa dứt, Tư Thính Bạch lập tức cúi đầu, ngoan ngoãn cài lại từng chiếc cúc vừa tháo ra.
Từng nút sơ mi được cài lại tỉ mỉ, cẩn thận đến tận nút trên cùng, ngay ngắn như người vừa tan làm.
“Ha.” Một tiếng cười khẽ bật ra.
Sự nghe lời của Tư Thính Bạch lại khiến Trình Thư Dật cảm thấy thoải mái, tâm trạng cũng dịu đi không ít.
“Lúc nãy có ai quấy rối em à?” Câu hỏi như lướt qua, nhưng ánh mắt Trình Thư Dật vẫn dừng lại trên màn hình tablet.
Ngũ quan của Tư Thính Bạch nổi bật, lúc không cười thì giữa mắt mày luôn có nét sắc lạnh đầy tính công kích. Nhất là mấy tấm cô đứng chờ chán nản bên quầy bar, dưới ánh đèn mập mờ, trông chẳng khác gì rắn độc lười biếng cuộn mình trong bóng tối.
Dù là môi trường hỗn loạn đến mức nào, bộ đồng phục đơn điệu ấy vẫn mặc lên người cô đẹp như siêu mẫu.
Quả thật sinh ra để làm nghề này.
“Không sao đâu chị ạ.”
Tư Thính Bạch đã cài xong chiếc cúc cuối cùng, trước khi nói còn ngẩng đầu nhìn về phía Trình Thư Dật.
Đôi mắt hồ ly xinh đẹp chớp nhẹ, ánh đèn phản chiếu lấp lánh như sao trong đồng tử: “Tuy em không hiểu rõ quy tắc của mấy chỗ như vậy, nhưng em biết không được gây sự. Nhịn một chút là được rồi!”
Cô cười ngoan ngoãn, giữa lông mày vẫn vương nét non nớt.
"Không rõ quy tắc" ngầm ám chỉ rằng đây là lần đầu.
Trình Thư Dật nghe ra tầng nghĩa ấy, chỉ nhếch môi cười, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình.
“Hôm nay chụp khá ổn, mấy tấm rõ quá hoặc pose không tự nhiên thì xóa đi. Giữ lại tấm hơi mờ này với tấm ở xa kia, sau sẽ bán lại cho paparazzi.” Dừng một chút, giọng cô ấy nhạt đi: “Còn người quấy rối em, tôi sẽ xử lý.”
Thân phận “người trải nghiệm bartender” kết thúc, trong xe, cả hai lập tức trở lại mối quan hệ cấp trên cấp dưới.
“Vậy tối nay em có thể theo chị về không?” Chỉ ở bên nhau hơn một tháng, nhưng Tư Thính Bạch đã rất quen với nhịp cảm xúc của Trình Thư Dật.
Câu nói cuối mang theo vài phần làm nũng.
“Dù em đã tự làm bản thân bẩn thỉu…” Trình Thư Dật tắt màn hình, ngẩng đầu đón lấy ánh mắt chờ mong của người bên cạnh: “… Nhưng vẫn xem như ngoan.”
Nhìn đôi mắt sáng bừng vì lời nói của mình, Trình Thư Dật khẽ cong môi.
Đôi mắt này thật sự rất giống “Cô ấy”.
Chỉ trong chớp mắt thất thần, Trình Thư Dật đã thu lại ánh nhìn, đè xuống những cảm xúc dâng lên trong lòng.
Không ai nói gì thêm, trong xe lại rơi vào tĩnh lặng.
Ngay từ lúc ánh mắt chạm nhau, não Tư Thính Bạch đã tạm thời sập nguồn.
Cô thật sự hiểu thế nào gọi là cốt cách quyến rũ bẩm sinh, rõ ràng người phụ nữ trước mặt không trang điểm, chỉ mặc chiếc sơ mi trắng đơn giản, vậy mà mỗi lần cánh môi mỏng khẽ hé nói một chữ, Tư Thính Bạch lại không kìm được mà nuốt nước bọt theo.
Khi nghe được lời cho phép, tia do dự cuối cùng trong lòng cô cũng tan biến sạch sẽ.
Tư Thính Bạch vui vẻ đáp “Vâng”, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Trình Thư Dật.
Xe chạy qua quán bar cuối cùng trên đoạn phố, vừa rẽ qua góc đường, ánh mắt Tư Thính Bạch cũng vô thức dừng lại nơi khúc cua ấy.
Một tháng trước, chính tại đây cô đã gặp Trình Thư Dật.
Chương 2
Một tháng trước, ngày mùng năm tháng năm.
Hôm đó Giang Thành mưa cũng lớn như hôm nay.
Tư Thính Bạch cầm toàn bộ manh mối có được từ thám tử tư, mua vé bay từ Kinh Thành đến Giang Thành.
Lý do không có gì khác một là bởi hôm đó, xét theo pháp luật, cô chính thức bước vào tuổi trưởng thành, hai là vì nỗi nhớ Trình Thư Dật đã lên đến cực điểm.
Ký ức thật sự là thứ rất kỳ lạ.
Vụ bắt cóc chín năm trước, với tư cách là nạn nhân chính, cô đã không thể nhớ rõ tình tiết cụ thể.
Nhưng Tư Thính Bạch vẫn nhớ rất rõ trong hang núi tối đen hôm ấy, có một chị phóng viên ôm cô thật chặt, chia sẻ từng hơi ấm cơ thể.
Và cái tên mà chị ấy từng nắn nót viết trong lòng bàn tay cô.
Trình Thư Dật.
Thu lại dòng suy nghĩ, Tư Thính Bạch lấy chiếc điện thoại đã tháo SIM ra khỏi túi. Vì không có mạng, toàn bộ tin nhắn đều dừng lại ở thời điểm trước khi tháo SIM.
Thông tin của thám tử tư đã bị đẩy xuống dưới, còn tin nhắn chưa đọc gần nhất tất cả đều đến từ cùng một người.
[Thịnh Kiều Kiều: Tư Niệm Niệm! Cậu chạy đi đâu rồi đấy!]
[Thịnh Kiều Kiều: Không phải nói cùng nhau diễn kịch cho bọn họ xem sao? Cậu không định bỏ trốn khỏi hôn lễ đấy chứ?]
[Thịnh Kiều Kiều: Cậu mà để mình một mình đi dự lễ đính hôn, mình thề sẽ đuổi theo cậu tới chân trời góc bể!]
Đọc lướt ba tin nhắn, Tư Thính Bạch đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ tức giận đến bốc khói của cô bạn thân. Cô quên mất mình đã tháo SIM, liền nhanh chóng gõ một dòng hồi âm: [Chuyện xảy ra đột ngột, sau này sẽ bồi tội với cậu.]
Tin nhắn vừa gửi, lập tức bật lên dấu chấm than đỏ khiến Tư Thính Bạch sững lại. Lúc này cô mới nhớ ra không có mạng thì làm gì gửi được.
Cô gái đang giận điên lên kia chính là nhân vật chính trong lễ đính hôn của cô cũng là người từ bé lớn lên cùng nhau, và từ sau vụ bắt cóc năm ấy, là người bạn duy nhất còn giữ liên lạc.
Tư Thính Bạch âm thầm xin lỗi trong lòng, sau đó mở lại khung chat với thám tử tư.
Bên trong liệt kê một loạt địa chỉ chi tiết đều là những nơi chị ký giả có thể xuất hiện.
Không có mạng cũng đồng nghĩa không thể thanh toán điện tử, cô lần tìm tiền mặt trong túi rồi bắt một chiếc taxi bên đường, đọc địa chỉ khả nghi nhất ở thời điểm hiện tại.
Trong khi nhà họ Tư đang rối loạn vì lễ đính hôn thiếu nhân vật chính, thế giới mạng cũng chẳng yên ả gì.
Hot search đang chiếm top đầu là hai cụm từ “La La xin lỗi” và “Ảnh nóng nhiều người của La La”.