Chương 49

Cô không thấy được ánh mắt người nọ lướt khắp xe, sau khi xác định mục tiêu, dừng lại thật lâu trên người Tư Thính Bạch.

Hành trình kéo dài hai tiếng.

Đa phần trong xe đã ngủ say, số còn thức thì nghe nhạc, lướt mạng xã hội hoặc đọc tiểu thuyết gϊếŧ thời gian. Cả Mạnh Ninh Cửu lẫn Tư Thính Bạch đều không phát hiện ra cô gái tóc xanh ngồi hàng ghế sau đã lén giơ điện thoại lên, qua khe ghế chụp lén một tấm ảnh.

Blue: [Chị ơi, là cô ấy phải không?]

Blue: [Hình ảnh]

Tin nhắn vừa gửi đi, bên kia đã phản hồi.

[Đúng.]

Cô gái tóc xanh lại ngẩng đầu nhìn Tư Thính Bạch, rồi liếc sang cô gái ngủ bên cạnh, sau đó cúi đầu gõ tiếp:

Blue: [Nhưng bên cạnh cô ấy còn một cô gái khác, trông tầm tuổi nhau.]

[Quan hệ thế nào?]

Blue: [Không rõ, nhưng trông cũng không thân thiết lắm.]

Blue: [Em sẽ tìm cách tiếp cận họ, có gì em sẽ báo lại chị ngay, chị ơi.]

Tin nhắn gửi đi, phía bên kia không nhắn lại nữa.

Chiếc xe buýt tiếp tục lăn bánh, tiếng ve kêu không ngừng các cô gái đang dần tiến vào một chặng hành trình hoàn toàn mới.

Thị trấn điện ảnh nằm ở vùng ngoại ô Giang Thành.

Vì vị trí hẻo lánh nên giá đất rẻ, toàn bộ khu huấn luyện được xây dựng mô phỏng theo các trường quay lớn ở thủ đô.

Dù “Thiếu Nữ Vũ Trụ” lấy danh nghĩa là chương trình tuyển chọn phát sóng trực tiếp với toàn thực tập sinh vô danh, nhưng kịch bản vẫn có sẵn.

Vì vậy, trước khi các thực tập sinh bước vào khu căn cứ, các quản lý phải đến trước để bàn bạc nội dung ghi hình với tổ đạo diễn, đồng thời chào hỏi các huấn luyện viên.

Trình Thư Dật luôn đúng giờ, thậm chí còn đến sớm mười lăm phút như thường lệ đó là thói quen của cô.

Chỉ là cô không biết, có người đã cho dọn trống cả phòng họp từ trước.

Phòng họp vắng tanh, trống trải, chỉ có một người phụ nữ ngồi ngay gần cửa, dáng ngồi thẳng tắp, đang ngóng chờ ai đó.

Tiếng giày cao gót vang lên từ hành lang ngoài cửa, như thể người kia đã đoán trước được người đến sớm nhất chắc chắn là Trình Thư Dật.

Vừa nghe thấy tiếng mở cửa, người phụ nữ liền đứng bật dậy.

Chiếc váy dài thuần trắng khẽ tung bay theo động tác đứng dậy, nhẹ nhàng mà lại có chút tinh nghịch, giống như một con bướm nhỏ đã chờ đợi quá lâu, cuối cùng cũng vỗ cánh.

Trình Thư Dật khựng lại giữa động tác đẩy cửa, sắc mặt lập tức trầm xuống gần như trong tích tắc: “Cô làm gì ở đây?”

Người phụ nữ trước mắt dường như không hề thay đổi so với chín năm trước.

Vẫn thích mặc váy trắng, lớp trang điểm nhẹ càng tôn lên đôi mắt đen láy như ngọc lưu ly. Mái tóc dài được buộc lệch một bên, mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười đều toát ra vẻ dịu dàng và thanh nhã.

Nếu không từng tận mắt chứng kiến sự cố chấp và điên cuồng đến đáng sợ của cô ta, có lẽ Trình Thư Dật cũng sẽ bị vẻ ngoài đó đánh lừa lần nữa.

“Lâu rồi không gặp, Thư Dật.”

Đối mặt với vẻ mặt lạnh như băng của Trình Thư Dật, Tán Mạc Lị vẫn chẳng để tâm, chủ động bước thêm một bước: “Chị rất nhớ em.”