Chương 3

Đây là ly “Đêm nay không về” thứ bảy mà bàn 888 gọi trong tối nay.

Loại rượu mạnh được pha chế từ nhiều loại cồn nguyên chất này có nồng độ cực cao, càng khiến ham muốn con người bị đẩy lêи đỉиɦ điểm.

LES bar này còn cung cấp dịch vụ gọi người, chỉ cần giá đủ cao là có thể yêu cầu phục vụ ngồi lại cùng uống một ly.

Cả bảy ly rượu đều được vị khách này gọi riêng cho Tư Thính Bạch.

Lúc này khu E đang ở cao trào náo nhiệt, DJ trên sân khấu lắc lư theo nhịp nhạc, đám khách dưới sàn say xỉn cũng lắc lư theo.

Người ta đắm chìm trong tiếng nhạc heavy metal cuồng loạn, say sưa trong cảm giác lâng lâng mà rượu mang lại.

Đây là lần đầu tiên Tư Thính Bạch đặt chân vào kiểu chốn như thế này.

Cũng là lần đầu cô phải đối mặt với thứ mùi hỗn tạp khó chịu đến vậy thứ rượu rẻ tiền và mùi người nồng nặc lẫn lộn.

Đôi chân không biết sống chết kia lại càng lấn tới, ngón chân bắt đầu tìm cách luồn vào ống quần cô, cố chạm đến làn da.

Khách rượu say lờ đờ nheo mắt, bên môi là nụ cười càng lúc càng sâu. Dù là đồng phục đơn điệu hay ánh sáng mờ mờ của căn phòng, vẫn không thể che giấu được dung mạo tuyệt sắc trước mắt.

Áo sơ mi và vest may đo gọn gàng phối với gương mặt non nớt, vừa tròn tuổi thành niên, nhưng khí chất và diện mạo ấy, dù nhìn thế nào cũng không giống phục vụ bình thường.

Đặc biệt là đôi mắt hồ ly hơi xếch kia. Ngay khoảnh khắc mũi chân kia tiếp tục lần sâu vào, trong đáy mắt đen như hồ sâu ấy lóe lên một tia sáng nguy hiểm.

Khách tưởng rằng sự mồi chài của mình rốt cuộc cũng phát huy tác dụng.

Không ngờ giây sau, mu bàn chân lại bị giẫm mạnh một cú!

Chiếc giày da nhỏ nhắn của cô phục vụ mang gót nhọn, dẫm thẳng xuống bàn chân trần không có gì che chắn kia.

“Không muốn về nhà thì có thể chết luôn.” Tư Thính Bạch nhếch môi, giọng lạnh như băng, gót giày từ tốn nghiền mạnh: “Cái chân không khống chế nổi thì gỡ bỏ luôn đi cho rồi.”

Cô phục vụ ban nãy còn trông trắng trẻo thuần khiết như thỏ con, lúc này lại nở nụ cười khẩy, sức lực dưới chân chỉ tăng chứ không giảm.

Cơn đau dữ dội khiến sắc mặt vị khách đỏ bừng, ánh mắt tràn đầy kinh hoàng.

Rõ ràng vẫn là gương mặt ngây thơ vô tội ấy, nhưng bây giờ lại như biến thành người khác, giữa hai hàng lông mày là sự hung tợn đầy máu tanh.

“Cô mà còn dám thò chân qua lần nữa, tôi sẽ chặt đứt từng ngón chân của cô.” Mỗi chữ Tư Thính Bạch thốt ra, vẻ tàn nhẫn giữa mắt mày lại càng đậm, nhưng giọng nói thì vô cùng thản nhiên: “Để tôi nghĩ xem nhé, lột da trước, rồi róc xương, cuối cùng là bẻ gãy từng khúc rồi nhét lại bắt cô nuốt.”

“Thế nào?”

Giọng Tư Thính Bạch lạnh lẽo như yêu quái nơi u minh.

Xung quanh vẫn là tiếng nhạc hỗn loạn, người người điên cuồng lắc lư trong ánh đèn, nhiệt độ ma sát cơ thể khiến điều hòa cũng không át nổi hơi nóng.

Nhưng vị khách kia lại lạnh toát cả sống lưng.

Đặc biệt là khi cơn đau nơi mu bàn chân vượt qua giới hạn chịu đựng, không rõ là vì sợ hay vì đau, sắc mặt cô ta tái nhợt, run bắn người, lỡ tay làm đổ rượu rồi lăn từ ghế xuống đất.

Rượu đỏ như máu tràn ra nền sàn, nhưng âm thanh không nhỏ đó lại bị nuốt chửng bởi tiếng nhạc chát chúa, chẳng ai buồn để tâm.