Chương 29

Tư Thính Bạch ngồi trên bậc thềm, giống hệt một cái cây nhỏ bị bỏ quên trong bồn hoa không tài nào thu hút nổi ánh nhìn của Trình Thư Dật.

“Nhưng chẳng phải chị từng rất để ý đến cô ấy sao? Lúc trước còn đưa theo cả tháng trời, còn dẫn về nhà nữa. Em cứ tưởng cô ấy là người đặc biệt…” Thiệu Tô vừa nói xong đã bắt đầu thấy hối hận, bàn tay cầm ô siết chặt lại theo bản năng.

Quả nhiên, câu trả lời kế tiếp là một tiếng cười lạnh.

“Thiệu Tô.” Giọng Trình Thư Dật nhàn nhạt: “Cô lắm lời quá rồi đấy.”

“Xin lỗi chị Sue…” Thiệu Tô lập tức cúi đầu nhận lỗi, đang định nói thêm mấy câu thì cây ô trên tay đã bị một trợ lý khác lấy đi.

Cô hơi ngẩn người, rồi đột nhiên có chút trách bản thân đã quá miệng.

Bãi đỗ xe nằm sau khu huấn luyện, muốn tránh nắng thì chỉ có thể đi đường ngắn xuyên qua cửa sau.

Dù cô không nói, Trình Thư Dật vẫn sẽ đi ngang bậc thềm này để vào công ty.

Khi tay không còn che ô, mặt trời chói chang lập tức rọi xuống.

Mà trong lòng Thiệu Tô lại thấy lạnh buốt như đá.

Lúc ấy, Tư Thính Bạch vẫn chưa nhận ra mình đang ngồi đúng lối đi bắt buộc phải qua nếu muốn tránh nắng.

Nghe thấy có người gọi tên mình, cô chẳng buồn ngoái đầu cũng không đáp lại.

Cô chỉ mím môi, ấn mạnh vào vết bầm trên đầu gối như thể đang tự trừng phạt mình, cố không để nước mắt rơi ra khỏi khóe mắt.

Mãi đắm chìm trong cảm xúc giằng co ấy, Tư Thính Bạch hoàn toàn không nghe thấy tiếng giày cao gót đang đến gần phía sau.

“Đang làm gì vậy?”

Giọng nói mà cô vẫn khắc khoải trong lòng bỗng vang lên ngay phía sau.

Tư Thính Bạch thoáng sững người, ngẩng phắt đầu lên.

Khoảnh khắc đó, cô gần như tưởng mình đang bị ảo giác vì nóng quá.

Trình Thư Dật đứng dưới bóng ô che, đẹp đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng tà áo sườn xám đen ôm sát vóc dáng, tóc dài búi gọn, đôi môi đỏ và dáng điệu kiêu kỳ. Hai trợ lý đứng hai bên, một người cầm ô, một người cầm quạt, trông như minh tinh bước ra từ phim điện ảnh hoặc là một nữ vương thực thụ.

Chỉ duy nhất không giống là người thuộc về thế giới của một thực tập sinh như cô.

Bất giác, nỗi tủi thân trong lòng Tư Thính Bạch lại bị khoét sâu thêm một tầng.

Cô vội vàng che vết thương lại, lúng túng đứng lên: “Chị, sao chị lại ở đây?”

“Vì cô đang chắn đường.” Trợ lý mới không biết Tư Thính Bạch là ai, giọng nói hơi khó chịu.

“Chậc.” Trình Thư Dật nhíu mày liếc trợ lý, giơ tay lấy lại ô: “Đi đường vòng đi. Không có việc gì thì đừng nhiều chuyện.”

Tư Thính Bạch vẫn chưa kịp rút khỏi trạng thái vui mừng vì gặp lại, không nhận ra không khí giữa hai người trợ lý có gì bất thường.

Hai trợ lý bị đuổi đi, chỉ còn Trình Thư Dật đứng lại.

Giống như cơn mưa ngày hôm ấy, Trình Thư Dật lại một lần nữa giương ô, chắn hết ánh nắng chói chang cho cô, để lại một vùng mát dịu bình yên.

Sau một buổi sáng huấn luyện, Tư Thính Bạch trông có phần nhếch nhác.

Trình Thư Dật hơi cau mày rồi lại nhanh chóng giấu đi sự khó chịu: “Muốn tôi ngồi lại nói chuyện cùng em không?”

“Chị…” Tư Thính Bạch định từ chối, nhưng giọng bỗng nhỏ lại.

Bởi vì Trình Thư Dật đã chậm rãi ngồi xổm xuống.

Mùi thơm dịu nhẹ của hoa diên vĩ thoang thoảng trong giấy ăn, hòa cùng động tác dịu dàng ấy, lau đi từng giọt mồ hôi đọng trên trán cô.

Tư Thính Bạch bỗng ngừng thở.

Mọi thứ như đang tua chậm lại trước mắt cô.

Cô thậm chí không dám chớp mắt, sợ làm mất đi khoảnh khắc đẹp đẽ này.

Lần này, sự dịu dàng của Trình Thư Dật không chỉ nằm trong ánh mắt mà đã hiện hữu thành từng hành động cụ thể, từng nét chăm sóc nhẹ nhàng.

Người phụ nữ ấy đã ngồi xuống, đối diện cô ở cùng một tầm mắt.

Dù nắng chiếu thẳng lên người cũng không quan tâm. Dù váy chạm đất cũng chẳng màng.

Trình Thư Dật cứ như thế, từng chút một, nhẹ nhàng lau sạch hết mồ hôi trên mặt cô cả giọt nước mắt chưa rơi kia cũng được xoa dịu.

“Có muốn kể cho tôi nghe, chuyện gì khiến em buồn không?” Giọng cô ấy dịu dàng đến mức khiến người ta không thể không muốn lại gần.

Đó là ưu thế trời sinh của Trình Thư Dật. Cũng là chiêu bài cô dùng thành thạo nhất.

Chỉ trong chín năm cô đã có thể đứng vững trong giới giải trí khốc liệt như sóng lớn.

Về khoản nắm bắt lòng người, không ai làm tốt hơn Trình Thư Dật.

Huống chi, người trước mặt cũng chỉ là một cô gái vừa mới tròn mười tám.

“Chị ơi… em đã tập luyện một tháng rồi, nhưng hình như vẫn không tiến bộ được gì cả.” Tư Thính Bạch mím môi, giọng mang theo chút nghẹn ngào: “Em chưa từng học mấy thứ này. Mấy ca sĩ hay vũ công mà giáo viên nhắc đến em còn chẳng biết họ là ai.”

Mẹ cô từ nhỏ đã nghiêm khắc, đặt ra vô số khuôn khổ. Hai ngôn ngữ học song song từ bé, ba tuổi học piano, năm tuổi học thư pháp, chín tuổi bị nhốt trong biệt thự nhà họ Tư ngoài học hành và luyện đàn, cô còn phải học Taekwondo.

Ngoài những thứ đó, không có bất kỳ thứ giải trí nào khác trong đời cô.

“Về quá khứ của em, tôi cũng biết một chút.” Trình Thư Dật nhớ lại tư liệu Du Nguyên Dã từng gửi đến, trong lòng dâng lên chút thương cảm.

Một đứa trẻ lớn lên trong môi trường như vậy, lại chưa từng tiếp xúc với ngành giải trí có lẽ lạ lẫm cũng là điều bình thường.

Tư Thính Bạch hơi sững người. Cô không ngờ Trình Thư Dật sẽ nhắc đến chuyện cũ của mình trước.

Tờ giấy ăn chậm rãi lau đi giọt mồ hôi cuối cùng ở thái dương thoáng chốc, Tư Thính Bạch bỗng thấy người phụ nữ trước mặt trùng khớp với hình ảnh cô vẫn khắc sâu trong trí nhớ: cô phóng viên dịu dàng trong hang động năm xưa…

“Vậy nên, em đã làm rất tốt rồi.” Trình Thư Dật nhẹ giọng an ủi, dịu dàng đến lạ: “Em hối hận không? Bây giờ vẫn chưa bắt đầu phân chia người quản lý, nếu em muốn bỏ cuộc, chị có thể giúp em.”