Chương 23

“Ninh Cửu cũng vừa tập xong rồi à, đúng lúc về luôn ha. Chị Sue nhờ em dặn là nhớ chăm sóc Thính Bạch giúp chị ấy nha.” Thiệu Tô nói líu cả lưỡi, vừa nói vừa chuồn lẹ: “Thế nhé, hai người cứ trao đổi làm quen từ từ, chị còn việc phải đi trước!”

Không đợi Mạnh Ninh Cửu lên tiếng, cô đã chuồn nhanh như chớp.

Không khí trong phòng cũng vì vậy mà tụt xuống âm độ.

“Cố moi thông tin từ chị Thư Dật như vậy, định nối gót lên giường làm bản sao của La La à?” Giọng Mạnh Ninh Cửu lạnh tanh, từng bước từng bước tiến lại gần: “Câm luôn rồi hả? Hay đang chột dạ?”

Trái ngược với sự e dè của Thiệu Tô, Tư Thính Bạch lại chẳng mảy may để tâm đến thái độ khó chịu của Mạnh Ninh Cửu.

Hoặc nói đúng hơn, Tư Thính Bạch chưa bao giờ xem Mạnh Ninh Cửu ra gì.

“Hừ.”

Một tiếng cười nhẹ, sắc như dao.

Ngồi trên mép giường, cô ngẩng đầu, đôi mắt hồ ly xinh đẹp ánh lên sự khinh bỉ: “Tôi chỉ thấy, cô chưa đủ tư cách nói chuyện với tôi.”

Hai ánh mắt đối đầu. Không lời nhưng mùi thuốc súng đã lan khắp phòng.

Không khí căng như dây đàn, đúng lúc đó ting một âm thanh thông báo vang lên từ chiếc điện thoại bị Tư Thính Bạch ném sang một bên.

[Thính Bạch à, lúc nãy đi vội quá, chị quên mất một việc.]

Bên kia, Thiệu Tô cuối cùng cũng yên tâm sau khi lên xe công tác.

Nếu nói Tư Thính Bạch là cổ phiếu tiềm năng chờ tăng giá, thì Mạnh Ninh Cửu chính là ngôi sao đang nổi đã được định hình. Chỉ riêng mối quan hệ của cô với Trình Thư Dật đã đủ khiến người khác dè chừng.

Thực ra lần này cô đến ký túc xá, mục đích chính là truyền lời cho Mạnh Ninh Cửu, đưa đồ cho Tư Thính Bạch chỉ là tiện thể.

Kết quả tám chuyện say sưa quá, suýt quên mất chính sự.

[Nhớ nói với Ninh Cửu, tối nay chị Sue có tiệc rượu, bảo cô ấy nhớ đi cùng chị Sue nhé!]

[Vị trí: Hạc Xá]

[8 giờ tối, tuyệt đối đừng quên đó nha.]

Tin nhắn tới tấp đổ về, khung chat liên tục hiển thị dòng chữ: “Đang nhập…”

Tư Thính Bạch liếc mắt nhìn Mạnh Ninh Cửu vẫn đang đứng trước mặt, còn chưa chịu lùi bước.

Rồi lại cúi đầu nhìn vào màn hình điện thoại tin nhắn mới bật sáng. Một lát sau, môi cô khẽ cong lên.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ xuống, gõ vài chữ rồi nhấn gửi.

[Được ạ.]

Hạc Xá, là nơi tổ chức tiệc tư nhân nổi tiếng bậc nhất Giang Thành.

Nghe nói bà chủ của Hạc Xá, Vân Cửu Thư, vốn không phải người bản địa, mới đến Giang Thành được mười năm đã gần như một tay độc chiếm toàn bộ thị trường tiệc riêng tại đây.

Tiệc ở Hạc Xá chưa bao giờ mở cửa với người ngoài. Dù có tiền hay có quyền, muốn đặt lịch cũng chưa chắc đã được.

Có được “một vé lên sàn” hay không, hoàn toàn tùy vào tâm trạng của bà chủ Vân.

Khi Trình Thư Dật nhận được tin nhắn từ Đàm Mạt Lị thì cô đang ở văn phòng chửi người.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn rung liên hồi, thông báo tin nhắn mới bật lên.

[Thư Dật, tôi đã về nước rồi.]

[Chuyện của La La tôi nghe rồi. Tôi có thể giúp chị, tối nay tới đây gặp tôi, được không?]

[Tôi rất nhớ chị.]



“Cô nói đi chứ.”

Mạnh Ninh Cửu từng bước ép sát, giọng lạnh tanh: “Rốt cuộc mục đích của cô là gì?”

Âm thanh ấy kéo Tư Thính Bạch trở về với tình thế đối đầu hiện tại.

Mạnh Ninh Cửu vẫn không buông tha, tiếp tục truy hỏi.

“Hừm.”

Tư Thính Bạch khẽ bật cười: “Tôi nhớ là hình như chúng ta chưa thân đến mức đó thì phải?”

Ẩn ý rất rõ: Tôi không việc gì phải nói với cô.

Dứt lời, cô đứng phắt dậy, liếc Mạnh Ninh Cửu một cái đầy khinh thường, rồi xoay người rời khỏi phòng.

Mạnh Ninh Cửu bị chặn họng, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt nhìn theo Tư Thính Bạch ngày càng lạnh.

Tiệc rượu diễn ra lúc tám giờ tối.

Sau khi về ký túc xá tắm rửa và thay đồ, Tư Thính Bạch nhìn đồng hồ mới hơn sáu giờ.

Giữa chừng, Thiệu Tô lại nhắn thêm một lượt tin, dặn đi dặn lại rằng nhất định phải nhắc Ninh Cửu về buổi tiệc tối nay. Rất quan trọng, tuyệt đối không được vắng mặt.

Xem cái cách cô ta dùng cả chuỗi dấu chấm than, rồi nhắc đi nhắc lại thời gian và địa điểm, đủ biết buổi tiệc này được xem trọng thế nào.

Sẽ là tiệc rượu với những ai?

Chị ấy cũng sẽ uống sao?

Nếu uống xong, chị ấy cũng sẽ đưa Mạnh Ninh Cửu về nhà?

Tòa nhà huấn luyện, nơi các thực tập sinh từ sáng đến tối gần như ăn ngủ tại phòng tập, ai ai cũng đang cố gắng vắt kiệt sức để đổi lấy một suất được debut. Không ai dám mang điện thoại bên người, hoàn toàn cắt đứt liên hệ với thế giới bên ngoài.

Thực tập sinh chưa debut thật ra chẳng khác gì người bình thường.

Ngồi bên mép giường, Tư Thính Bạch vừa lau tóc vừa nhớ đến cảnh tượng lúc sáng.

Các thực tập sinh trong phòng tập cứ lặp đi lặp lại một điệu nhảy đến mức phát ngán.

Mỗi động tác đều phải hoàn hảo đến từng chi tiết, người không còn là người nữa, mà giống như những cỗ máy được hiệu chỉnh chính xác. Căn phòng luyện tập lắp kính ấy giống hệt một quả cầu tuyết không bao giờ rơi tuyết một nhà tù lấp lánh giam cầm những búp bê sứ tinh xảo.

Và đó chính là cuộc sống sắp tới của cô.

Khoảnh khắc trốn khỏi Kinh Thành cũng là lúc cô tự tay cắt đứt với quá khứ.

Cái tên Tư Thính Bạch không còn là tam tiểu thư nhà họ Tư, mà chỉ là một bài kiểm tra trắng, đang chờ bị chấm điểm.

Con đường phía trước chưa thấy đích, nhưng cô lại thấy mới mẻ và háo hức lạ thường.

Sau khi lướt tin nhắn của Thiệu Tô cho có lệ, Tư Thính Bạch theo trí nhớ bấm một dãy số.

[Chị cả, em đã tới Giang Thành an toàn. Khi nào thấy tin nhắn nhớ báo lại với mẹ và chị hai giúp em nhé Nhớ mọi người, Niệm Niệm.]

Khi tin nhắn chuyển sang trạng thái "đã gửi", Tư Thính Bạch mới đứng dậy thay đồ chuẩn bị ra ngoài.

Dù là ở lại đây làm thực tập sinh, hay sau này bị nhốt trong phòng kính trở thành một cái máy luyện tập…