Chương 18

“Khá có cá tính đấy.” Cô gái kia lại ngửa đầu uống thêm ngụm nước, sau đó đậy nắp cốc, một tay chống lên bàn: “Mạnh Ninh Cửu.”

“Tư Thính Bạch.”

Không hẹn mà như có sẵn ăn ý, hai người lần lượt tự giới thiệu tên mình. Sau đó, không gian lập tức rơi vào một khoảng lặng chết chóc.

Tư Thính Bạch, người mới đến, chẳng buồn giấu đi sự sắc bén quanh thân. Cô giống như một con nhím, không chút kiêng dè mà dựng hết gai nhọn lên trước một con nhím khác.

“Giường kia là của tôi, còn lại cô thích dùng gì thì dùng.” Giới thiệu xong, Mạnh Ninh Cửu cũng chẳng có ý muốn tiếp tục trò chuyện.

Với những người sống lâu trong ký túc, giới thiệu môi trường sống là cách làm quen nhanh nhất. Dù là cư dân cũ hay người mới, sau khi biết tên nhau là có thể kéo theo cả đống đề tài chỉ cần một cái bệ đỡ, là có thể nhanh chóng rút ngắn khoảng cách.

Nhưng Mạnh Ninh Cửu không muốn giới thiệu, mà Tư Thính Bạch cũng chẳng rảnh quan tâm. Sự lạnh nhạt giữa hai người ngược lại rất ăn ý.

Sau khi nói tên mình, Mạnh Ninh Cửu mở tủ đồ lấy quần áo, xoay người bước vào phòng tắm.

Tư Thính Bạch thì đặt vali xuống đất, mở ra sắp xếp đồ đạc, đồng thời chọn chỗ ngủ cho mình.

Trong phòng chỉ còn tiếng nước xối ào ào từ phòng tắm và tiếng sột soạt khi cô sắp xếp hành lý.

Tư Thính Bạch không có hứng kết bạn, cũng chẳng muốn tạo quan hệ mới.

Cô đến Giang Thành là vì muốn tìm Trình Thư Dật, ở lại bên cạnh chị ấy để báo đáp ân cứu mạng năm xưa, tìm hiểu chân tướng chuyện xảy ra chín năm trước và cả tìm lại dì nhỏ.

Giờ đây bước đầu đã đạt được, tham gia khóa huấn luyện này chính là bước thứ hai.

Chỉ là, sau một tháng tiếp xúc và rung động, hai chữ “báo ân” dần dần biến vị.

Tư Thính Bạch bắt đầu tham lam hơn, chỉ cần là thứ có liên quan đến Trình Thư Dật, cô đều muốn nắm trong tay.

Vừa nghĩ tới Trình Thư Dật, Tư Thính Bạch vừa tiếp tục xếp đồ.

Lúc cô đến Giang Thành chẳng mang theo gì nhiều, phần lớn trong vali đều là những món đồ Trình Thư Dật mua thêm cho cô ngoại trừ hai khung ảnh thủy tinh được giấu giữa đống quần áo.

Sau khi sắp xếp tủ đồ và giường xong, Tư Thính Bạch cẩn thận lấy hai khung ảnh ấy ra, đặt ngay ngắn trên đầu giường.

Một tấm là ảnh chụp gia đình, còn tấm kia là ảnh chụp hai người.

Trong ảnh, Tư Thính Bạch tựa đầu lên vai một người phụ nữ mặc sườn xám đen, cười rạng rỡ hồn nhiên.

“Dì nhỏ...”

Tư Thính Bạch nhẹ tay vuốt ve bức ảnh. Người phụ nữ trong ảnh như đang xuyên qua ống kính, vượt qua thời gian nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng đầy yêu thương.

“Con đã đến được Giang Thành rồi, thuận lợi tìm thấy chị phóng viên năm xưa đã cứu con. Con cũng sẽ...”

“Thuận lợi tìm được dì nữa, đúng không?”

Người trong ảnh chẳng thể trả lời, chỉ nở một nụ cười dịu dàng, mãi mãi đóng khung trong thời gian.

Tư Thính Bạch khẽ thở dài, ôm lấy khung ảnh vào lòng, từ từ nhắm mắt lại.

Việc chuyển vào ký túc xá mới dường như chẳng ảnh hưởng gì mấy đến Tư Thính Bạch.

Bởi bạn cùng phòng mới của cô Mạnh Ninh Cửu là một người siêu cấp bận rộn.

Mỗi ngày, trời còn chưa sáng cô ấy đã dậy, luyện tập miệt mài đến tận khuya mới về.

Mạnh Ninh Cửu rất ít nói, ít đến mức gần như không nói gì.

Trừ lần đầu Tư Thính Bạch dọn vào có chào hỏi xã giao ra, từ đó đến giờ, hai người gần như không hề có tương tác nào nữa.

Tư Thính Bạch vẫn đều đặn luyện tập như mọi khi, chờ đợi tin tức từ Trình Thư Dật.

Chỉ là lời hứa của Thiệu Tô hôm đó chẳng có tác dụng gì.

Chớp mắt hai ngày đã trôi qua, lời “chuyển lời” ấy hoàn toàn bặt vô âm tín.

Nỗi nhớ nhung trong lòng Tư Thính Bạch như một chiếc lông vũ nhẹ tênh, có thể bị gió thổi bay đi khắp nơi, duy chỉ không thể rơi vào tim của Trình Thư Dật.

Kế hoạch còn chưa bắt đầu, đã gặp trở ngại đầu tiên.

Tư Thính Bạch từng ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần gặp lại chị ấy, chỉ cần kể ra nỗi nhớ suốt chín năm qua, là có thể nhận lại được hồi đáp.

Nhưng cô lại quên mất khoảng cách thân phận giữa hai người.

Trình Thư Dật giống như vầng trăng treo cao trên bầu trời.

Còn cô chỉ là người đang chạy mải miết dưới đồng bằng, khao khát đuổi theo ánh trăng ấy.

Dù có cố gắng bao nhiêu, mong chờ ra sao, thì đến cả cơ hội để ngẩng đầu nhìn thấy trăng cũng thật khó khăn.

Tư Thính Bạch bắt đầu ghét cái cách thời gian trôi quá chậm, chậm đến mức khiến cô chỉ muốn tự tay kéo tuột thanh thời gian đến kỳ đánh giá cuối tháng.

Như vậy, cô mới có thể mỗi ngày đều được ở cạnh Trình Thư Dật.

Chỉ tiếc, cô vừa là một thực tập sinh nhỏ bé không nhận được hồi âm, lại vừa là người đuổi trăng đáng thương chẳng bao giờ chạm tới.

Dưới sự yêu quý đặc biệt của giáo viên thanh nhạc, Tư Thính Bạch tiến bộ thần tốc, mối quan hệ giữa cô và thầy cũng ngày càng thân thiết, thậm chí có thể nói đùa với nhau.

Sau buổi luyện tập buổi sáng, Tư Thính Bạch vừa dọn đồ vừa thăm dò: “Thầy ơi, hôm trước thầy nói có nói với chị Trình rồi đó, chị ấy nói gì ạ?”

Giáo viên thanh nhạc đang ngửa đầu uống nước thì khựng lại một chút, rồi mới cười trừ: “À, có nói rồi, cô ấy còn khen em nữa đấy.”

“Thật ạ?” Đôi mắt Tư Thính Bạch lập tức sáng lên như vì sao nhỏ. “Thầy nói lúc nào ạ? Chị Trình khen em gì cơ?”

“Chuyện này…” Vị thầy ban đầu chỉ định thuận miệng dỗ vài câu, không ngờ lại khiến cô gái trước mặt tò mò thật sự.

Thực tế, không chỉ Tư Thính Bạch là thực tập sinh không có tư cách gặp Trình Thư Dật. Ngay cả giáo viên như thầy cũng không dễ gì có thể diện kiến.

Phải biết rằng, một người quản lý cấp cao như Trình Thư Dật, giá trị còn vượt cả nghệ sĩ tuyến hai.

Nhưng lời đã buột miệng, mà đôi mắt ấy lại cứ nhìn chằm chằm vào mình không chớp.