- 🏠 Home
- Bách Hợp
- HE
- Chị Ơi, Thiếu Chó Không?
- Chương 15
Chị Ơi, Thiếu Chó Không?
Chương 15
Ngay từ ngày bị Trình Thư Dật “nhặt” về, chị đã nói rõ ràng giữa họ chỉ là một mối quan hệ lợi ích, cấp trên cấp dưới.
Trình Thư Dật có nhiệm vụ đưa cô ra mắt, giúp cô nổi tiếng.
Đổi lại, cô phải tuyệt đối phục tùng cô ấy cả về tinh thần lẫn thể xác.
Nhưng chín năm nhung nhớ của cả hai thì sao?
Tư Thính Bạch thật sự rất muốn hỏi. Vừa hé môi, lại bị cắt ngang.
“Xuống xe.” Trình Thư Dật đã búi lại tóc gọn gàng.
Cô quay người lại rất dứt khoát, ngón tay dài lại đặt lên chuột, tiếp tục chọn ảnh.
Chỉ còn để lại cho Tư Thính Bạch một bóng lưng lạnh như băng.
Mái tóc dài đã được búi lên ngay ngắn, tựa như nụ hôn vừa rồi chỉ là ảo ảnh.
Sự lạnh lùng và dứt khoát của Trình Thư Dật thật sự khiến người ta tổn thương.
Sẽ có một ngày em hoàn toàn chiếm được chị, chị à.
Ánh mắt Tư Thính Bạch dừng trên bóng lưng ấy rất lâu, cuối cùng cũng đành dời đi, xuống xe.
Từng chiếc xe lần lượt rời khỏi hiện trường, chiếc mô tô bị xì lốp cũng đã được kéo đi.
Cuối cùng, Du Nguyên Dã vẫn rời đi cùng Trình Thư Dật.
Hai bên đường đã lên đèn, ánh sáng vàng ấm áp đổ dài dưới mặt đất. Người dân quanh đây ăn tối xong, từng tốp nhỏ dắt nhau tản bộ. Thỉnh thoảng có vài con mèo chó chạy ngang, chơi đùa ầm ĩ.
Tư Thính Bạch đứng một mình bên lề đường, tiệm sách phía sau đã đóng cửa từ lâu.
Khu vực vốn ồn ào cả ngày giờ đây tĩnh lặng đến rợn người.
Cô cúi đầu nhìn mũi giày của mình, bóng lưng mảnh khảnh cô độc đến tội.
Không muốn về ký túc xá, cũng chẳng biết còn có thể đi đâu. Giữa một Giang Thành rộng lớn rộn ràng tiếng cười, dường như chỉ có mình cô bị bỏ lại.
“Ơ?” Một giọng nữ vang lên phía sau, mang theo chút kinh ngạc: “Thính Bạch? Em chưa về à?”
Người bị gọi tên giật mình, ngẩng đầu nhìn lại phía sau.
Là chị Linh Linh trợ lý phục trang hôm nay. Sau khi mọi người rút hết, chị ấy ở lại kiểm đếm lần cuối.
Chị Linh Linh là người rất nhiệt tình, lúc nãy gõ cửa lấy đồ cho cô cũng là chị.
Tư Thính Bạch siết chặt dây túi xách, khẽ cúi đầu lễ phép: “Chị Linh Linh, em tính bắt xe buýt về ký túc xá ạ.”
“Vừa hay nha, chị cũng đi tàu điện. Cùng về nhé?” Linh Linh là kiểu người nhanh thân, cười rạng rỡ mời mọc.
Cô gái trước mắt mặc sơ mi phối quần tây, đeo túi tote đen chéo hông, nhìn y như học sinh cấp ba vừa tan học.
Lễ nghi ăn vào máu đối với người khác, Tư Thính Bạch luôn giữ thái độ lễ phép, khiêm tốn nhưng không xu nịnh.
Dù mới đến đoàn chưa đầy một tháng, nhưng cả ê-kíp đều rất quý cô.
Đặc biệt là Linh Linh.
Chị hơn Tư Thính Bạch chừng năm, sáu tuổi, nhà lại có em gái trạc tuổi cô, nên cũng quan tâm nhiều hơn.
Tư Thính Bạch gật đầu: “Vậy làm phiền chị rồi.”
Nhà họ Tư là đại tộc trăm năm, coi trọng nhất là lễ nghi.
Tư Thính Bạch học lễ từ khi còn rất nhỏ, đã quen giữ lễ phép và điềm đạm trong mọi hoàn cảnh, không nịnh nọt, không vượt quá ranh giới.
Từng cử chỉ đều toát lên vẻ quý khí tự nhiên.
Linh Linh càng nhìn càng thấy thích, đến mức đang đi cũng không kiềm được quay sang ngắm người bên cạnh.
Tư Thính Bạch rất đẹp là kiểu mỹ nhân mang vẻ sắc sảo, sắc lạnh. Đặc biệt là đôi mắt hồ ly đầy khí chất và hoang dã. Khi không cười, quanh người như có một lớp rào chắn, khiến người ta ngại tới gần.
Thế mà tính cách lại vô cùng dịu dàng, nhã nhặn, khiến người đối diện không khỏi ngạc nhiên trước sự đối lập đó.
Lăn lộn trong giới giải trí bảy tám năm, Linh Linh từng gặp vô số mỹ nhân, vậy mà đến khi nhìn Tư Thính Bạch vẫn khó rời mắt.
Không chỉ gương mặt nổi bật, mà dáng người cũng đẹp, chân tay dài thẳng, mặc đồ cực kỳ hợp.
Nhất là lúc cô siết dây túi các khớp tay rõ ràng, thon dài đến mức hoàn mỹ.
“Em bị dị ứng với mấy bộ đồ này à?”
Linh Linh phát hiện da tay cô có vấn đề, dừng bước, hạ giọng hỏi: “Chị thấy cánh tay em nổi đầy mẩn đỏ, còn ngứa rát không?”
“Hả?” Vốn đang thất thần, Tư Thính Bạch không nghĩ chị ấy sẽ để ý đến chuyện này.
Càng không ngờ vết nổi mẩn của mình lại bị nhìn ra.
Hôm nay đồ quay là đồng phục nhân viên, chất liệu tổng hợp khiến Tư Thính Bạch vô cùng khó chịu.
Từ nhỏ đến lớn chỉ mặc lụa tơ tằm, nên suốt tháng nay, cơ thể cô phản ứng liên tục với đủ loại vải vóc khác nhau.
Vết sưng do áo bartender tối qua vừa mới dịu xuống, thì hôm nay lại bị dây đeo ép ra dấu hằn trên vai.
Tệ hơn là vốn còn chưa thấy gì, bị Linh Linh hỏi vậy lại thấy ngứa ngáy thật sự.
“Ưʍ... hình như có hơi.” Tư Thính Bạch kéo tay áo xuống, che đi mảng đỏ kia.
Là lúc nào bị lộ ra vậy?
Lúc mới thay đồ? Hay vẫn cứ để hở từ đó đến giờ?
“Trời ơi, che lại là coi như không có gì à?” Linh Linh nhìn hành động giấu giếm của cô, không khỏi thở dài, ánh mắt đầy yêu thương: “Em đi mua nước muối sinh lý mà thấm vào lau đi. Mai chị nói với chị Hà, sau này chọn đồ cho em thì ưu tiên vải tốt một chút. Cả tháng rồi nào là quay, nào là huấn luyện, chị thấy em gầy hẳn đi đấy.”
“Nếu cơ thể chịu không nổi, nhớ phải nói với chị Trình một tiếng, xin giảm khối lượng công việc, biết chưa?” Linh Linh lải nhải dặn dò, lại thở dài: “Em còn nhỏ, phải biết tự chăm sóc mình nữa chứ.”
Trong mắt người ngoài, Trình Thư Dật là kiểu người thần bí, khí chất ngút trời, làm việc thì nghiêm khắc không khoan nhượng.
Ban đầu Linh Linh còn lo chuyện của La La sẽ ảnh hưởng đến tiến độ.
Không ngờ ngay ngày hôm sau, cô gái xinh đẹp, sang trọng trước mắt lại được Trình Thư Dật đưa về công ty.
Không chỉ được sắp xếp vào ký túc xá dành cho thực tập sinh, cô còn được phân lớp học lý thuyết âm nhạc và khiêu vũ cơ bản.
Điều quan trọng hơn cả là toàn bộ ê-kíp từng phụ trách cho La La đều bị điều chuyển, bắt đầu dẫn dắt cô tân binh này.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- HE
- Chị Ơi, Thiếu Chó Không?
- Chương 15