Chương 14

Cô nhìn chằm chằm Trình Thư Dật, nhất thời quên mất phải giả vờ ngoan ngoãn lễ phép, ánh mắt đầy bướng bỉnh và tủi thân.

Nhìn thấy ánh mắt có phần bị tổn thương ấy, trong trẻo và thuần khiết đến không thể làm ngơ.

Trình Thư Dật ngẩn ra một chút, ánh mắt vô thức dịu xuống: “Không có.”

Chỉ chốc lát ngắn ngủi, cô lại khôi phục vẻ xa cách lạnh lùng, quay đầu nhìn lại ảnh của Tư Thính Bạch trên màn hình.

Cuộc đối thoại chưa kịp thành tranh cãi đó, lẽ ra nên kết thúc bằng câu “không có” ấy.

Tư Thính Bạch lẽ ra nên bước đến gần Trình Thư Dật.

Nhưng cô lại đứng yên tại chỗ.

Niềm vui hân hoan chờ mong cả ngày để được gặp lại chị bỗng chốc tan biến sạch sẽ, trong đầu chỉ quanh quẩn sự thay đổi trong cảm xúc của Trình Thư Dật.

Lại là ánh mắt ấy chỉ một thoáng, liền trở nên dịu dàng.

Nếu lúc mới bước vào xe, Trình Thư Dật đã nhìn cô bằng ánh mắt như thế, có lẽ cô sẽ không suy nghĩ quá nhiều.

Nhưng sự chuyển biến quá nhanh ấy như kiểu biến mặt trong hí kịch Tứ Xuyên khiến cô không thể không nghi ngờ.

Tại sao lại đột ngột thay đổi thái độ? Rõ ràng là vừa rồi còn lạnh nhạt và khó chịu, sao vừa nhìn vào mắt nhau đã trở nên dịu dàng?

Tư Thính Bạch không nghĩ ra được lý do nào hợp lý, chỉ biết hỏi: “Vậy người chị thực sự muốn nhìn thấy không phải là em, đúng không?”

“Em hoàn thành nhiệm vụ rồi?” Trình Thư Dật khẽ ho một tiếng, lảng tránh câu hỏi vừa rồi của cô.

Cô quay lưng lại với Tư Thính Bạch, chỉ để lại một bóng lưng lạnh nhạt và xa cách.

Tư Thính Bạch nhìn chằm chằm vào sau gáy của cô, cố chấp hỏi tiếp: “Xong rồi đúng không? Vậy nên vừa rồi chị nhận nhầm em thành người khác à? Hai người chiều nay đã làm gì trong xe?”

Có phải vì nhận nhầm người nên ánh mắt mới dịu dàng đến vậy?

Sự nghi ngờ như một con kiến nhỏ, từng chút từng chút gặm nhấm tim gan cô vừa nhói đau, vừa ngứa ngáy, vừa chua xót.

“Chậc.” Một tiếng khẽ cộc, tràn đầy mất kiên nhẫn.

“Hôm nay em hỏi hơi nhiều thì phải?” Trình Thư Dật chậm rãi xoay người lại nhìn cô, vẻ mặt nhàn nhạt.

Lần này, trong ánh mắt ấy không còn sự mất kiên nhẫn, cũng không còn sự dịu dàng.

“Vì em rất để tâm đến chị.” Giọng Tư Thính Bạch vang lên, nghèn nghẹn và mệt mỏi.

Buổi quay chiều nay, cô gần như sống trong giày vò.

Cô nhớ Trình Thư Dật, lại e dè người phụ nữ hút chung một điếu thuốc với Trình Thư Dật.

Niềm vui vỡ òa khi phát hiện ra chín năm qua không chỉ mình cô luôn chờ đợi giờ đã bị thiêu sạch cùng làn khói trắng đó.

Hai người họ ở trong xe suốt cả buổi chiều, rốt cuộc đã làm gì?

Nỗi nghi ngờ đó khiến Tư Thính Bạch dằn vặt đến phát điên, cảm giác như trái tim bị con kiến mang tên “ghen tuông” gặm nhấm tới nỗi rỗng ruột.

Khó khăn lắm mới chờ được đến lúc tan làm, cuối cùng cũng có thể về bên chị.

Nhưng chưa kịp mừng, trong lòng đã bị một con kiến khác bò lên chiếm chỗ.

Một thiếu nữ lần đầu biết yêu chưa từng nếm trải cảm giác bị giày vò đến thế, tất cả cảm xúc đều bị người kia chi phối, nắm giữ.

Cô chỉ thấy trái tim mình như con cá sống bị ném vào chảo dầu, giãy giụa nóng rẫy trong đau đớn.

Trình Thư Dật nhìn cô gái nhỏ trước mắt càng lúc càng ủ rũ, giọng cũng lạnh theo:

“Hỏi mấy câu đó quan trọng hơn việc hôn tôi sao?”

“Em… gì cơ?” Tư Thính Bạch gần như không tin nổi vào tai mình, câu đang định nói liền nghẹn lại.

Xe bảo mẫu đang bật điều hòa mát lạnh, rèm chắn kéo kín bốn phía, tạo thành một không gian riêng biệt chỉ có hai người họ.

Tư Thính Bạch ngước mắt lên, cả tầm nhìn và trái tim lúc này đều chỉ có thể chứa đựng một người, Trình Thư Dật.

Theo thường lệ, nếu buổi chụp khiến Trình Thư Dật hài lòng, cô sẽ được thưởng một nụ hôn.

Cho nên mỗi lần quay xong, điều cô mong chờ nhất là ánh mắt hài lòng và nụ cười nhếch môi rất nhẹ kia của Trình Thư Dật khi xem ảnh.

Liệu hôm nay còn có không?

Mùi mực in vẫn còn vương trên đầu ngón tay cô, nhưng cả người cô như lạc hẳn vào hư vô.

“Tôi nói." Nhìn vẻ mặt ngơ ngác đáng yêu của người trước mắt, Trình Thư Dật rốt cuộc cũng nhịn không nổi mà cong môi khẽ cười: “Lại đây.”

Cô vẫn ngồi trên sofa, đôi chân dài vắt chéo hờ hững, tay giơ lên rút chiếc trâm cài tóc, mái tóc dài như tuyết tức khắc đổ xuống.

Chỉ khi hôn hoặc thân mật, Trình Thư Dật mới buông tóc.

Lúc này, việc xõa tóc chính là một ám hiệu rõ ràng.

Tư Thính Bạch lập tức hiểu ý, không hề do dự mà nghiêng người tiến tới.

Lòng bàn tay cô lướt qua đuôi tóc mềm mại, vòng ra sau gáy Trình Thư Dật, ôm chặt lại một nụ hôn đầy tính chiếm hữu.

Mùi mực in trên tay cô và hương tóc dịu nhẹ của Trình Thư Dật quyện vào nhau, cuối cùng cũng hoà hợp trong một khoảnh khắc.

Con kiến ghen tuông kia như bị bóp nát và vứt ra ngoài. Cô càng ôm người trong lòng chặt hơn, càng hôn càng sâu.

Đến khi luồng không khí cuối cùng bị ép ra khỏi l*иg ngực, nụ hôn mới chịu buông.

Tư Thính Bạch chậm rãi rút tay ra khỏi mái tóc người kia, mắt hoe đỏ, ánh nhìn ẩn chứa sự uất ức pha lẫn trẻ con.

“Chậc.” Trình Thư Dật nhìn khóe mắt đỏ hoe của cô, bật cười khẽ trách: “Trẻ con thật đấy.”

“Hôm nay em không vui đâu, chị à.” Tư Thính Bạch mím môi, ánh mắt dừng lại trên đôi môi vừa bị hôn đến hơi sưng kia của Trình Thư Dật: “Cô ấy thật sự chỉ là bạn chị thôi sao?”

Ánh mắt cô rực lửa, gắt gao dính chặt lấy đôi môi còn vương sắc hồng nhạt kia.

Như thể, chỉ cần Trình Thư Dật nói ra một câu trả lời không vừa ý, cô sẽ cắn lấy đôi môi ấy không buông.

Trình Thư Dật nhìn thấu mọi cảm xúc của cô, bật cười nhẹ, giọng trêu chọc: “Có phải dạo này tôi chiều em quá, khiến em quên mất thân phận của mình rồi không?”

Một câu đáp đúng như dự đoán, nhưng Tư Thính Bạch vẫn nhìn cô không chớp.