“Cô biết tôi đang nói cái gì.” Giọng Trình Thư Dật chợt lạnh xuống.
Thái độ thay đổi đột ngột, áp lực theo đó mà đến.
Du Nguyên Dã lập tức ngồi nghiêm chỉnh, không dám đùa nữa: “Thư Dật, chuyện đó đã chín năm rồi… đến cả người nhà cũng không tra tiếp, cô lại khơi ra làm gì…”
Lời còn chưa dứt, một ánh mắt sắc như dao phóng tới.
Không khí lạnh đi ngay tức thì, khiến Du Nguyên Dã phải cau mày, miễn cưỡng đổi giọng: “Lần này tôi đi công tác ở Kinh thành, vụ án đó không có tiến triển gì mới. Nhưng nghe nói gần đây nhà họ Tư nội bộ đang có biến động, dù vậy nghi ngờ của cô không đứng được đâu.”
Giọng cô ngừng lại một chút, sau đó chắc nịch: “Cô nhóc đó, người mà cô nhặt được, không phải người nhà họ Tư.”
“Vậy à?” Trình Thư Dật khẽ trầm ngâm, rồi bật cười nhẹ: “Nhưng dữ liệu của cô ấy đã bị xử lý qua rồi.”
Một câu khiến Du Nguyên Dã ngẩn người, bật thốt: “Bị xử lý?”
Trình Thư Dật không đáp, chỉ lướt ngón tay lên chuột, mở ra một tập hồ sơ chi tiết:
[Tư Thính Bạch, nữ, mười tám tuổi.
Nhóm máu AB, người Kinh thành, năm tám tuổi được gửi vào Viện phúc lợi Kinh thành, do viện trưởng nuôi lớn.]
“Thông tin lý lịch sạch sẽ, càng quan trọng hơn là học vấn của cô ấy.” Giọng Trình Thư Dật dừng lại một chút. Dù đã qua một tháng, cô vẫn nhớ rõ sự kinh ngạc khi lần đầu nhìn thấy hồ sơ của Tư Thính Bạch.
Mười hai tuổi vào lớp tài năng thiếu niên của Đại học Kinh Thành, sau đó được tuyển thẳng lên chương trình tiến sĩ tài chính của trường.
Gọi là thiên tài cũng không hề quá lời.
“Cô nghĩ người như vậy thật sự sẽ lưu lạc ngoài đường sao?” Giọng Trình Thư Dật nhẹ bẫng, không nghe ra bất kỳ cảm xúc gì.
Du Nguyên Dã chậm nửa nhịp, gãi đầu khó hiểu: “Nhưng cô ấy đã thành niên rồi, viện phúc lợi sẽ không chu cấp nữa mà?”
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, giọng trợ lý phục trang vọng từ ngoài vào: “Chị Sue ơi, em đã tẩy trang xong cho Thính Bạch, giờ tới lấy đồ để cô ấy thay.”
Trình Thư Dật liếc mắt ra hiệu, nhanh chóng tắt màn hình dữ liệu.
Du Nguyên Dã hiểu ý, bật dậy khỏi sofa như cá chép hóa rồng, giọng lập tức chuyển sang giễu cợt: “Vậy thế này đi, chị uống với em vài ly, tối kể chi tiết cho nghe nha~”
Trình Thư Dật liếc cô một cái, môi khẽ nhếch: “Cút.”
Cửa xe mở ra, trợ lý vào lấy đồ rồi nhanh chóng rời đi.
Du Nguyên Dã cũng nhảy xuống sau, vui vẻ chạy về phía chiếc mô tô yêu quý của mình.
Cảnh quay kết thúc, bầu không khí nhộn nhịp trở lại. Con phố im ắng cả buổi chiều nay, cuối cùng cũng vang lên tiếng cười nói.
“Ayyy da trời ơi!”
Du Nguyên Dã đứng chết lặng nhìn bánh xe của mình xẹp lép, tức đến muốn chửi tục: “Ai làm xẹp bánh của tôi vậy hả!!!”
Tiếng hét của cô không hề nhỏ, khiến nhóm hậu trường đang dọn thiết bị đều ngoái đầu nhìn.
Tư Thính Bạch lúc này đang bước lên xe của Trình Thư Dật không hề quay đầu lại.
Tiếng gào thảm thiết của Du Nguyên Dã bị cách âm hoàn toàn phía sau cánh cửa xe.
Trong xe là một thế giới khác, yên tĩnh đến mức gần như cách biệt thực tại.
Người phụ nữ ngồi trên ghế sofa vẫn đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, ngón tay đặt hờ trên chuột, nhấp nhấp nhẹ nhàng.
Móng tay đỏ rực càng làm nổi bật làn da trắng ngần, mái tóc đen búi gọn sau đầu. Tiếng mở cửa không làm cô lay động, ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn vào màn hình. Từ góc nhìn này chỉ có thể thấy nửa khuôn mặt nghiêng, đường viền hàm thanh tú và bờ môi căng mọng, ửng đỏ.
Tư Thính Bạch cảm giác bực bội chồng chất cả buổi chiều bị dập tắt ngay trong khoảnh khắc trông thấy người kia.
Trong xe không có mùi gì lạ, đến cả khói thuốc cũng không còn. Chỉ còn lưu lại hương gỗ mộc thấm đẫm hương diên vĩ tầng hương cuối của lọ nước hoa Trình Thư Dật hay dùng. Lạnh lùng, cao sang, lại ngấm ngầm khơi gợi.
Mọi thứ trong chiếc xe này đều thuộc về Trình Thư Dật, cả mùi hương trong không khí cũng vậy.
Xem ra, chị và người kia cả buổi chiều không có gì xảy ra cả.
Nghĩ vậy, Tư Thính Bạch cũng không tiến lại gần, chỉ ngoan ngoãn ngồi vào chiếc ghế đơn gần cửa xe.
Chiếc xe này là phương tiện chuyên dụng của Trình Thư Dật khi theo đoàn phim. Ngoài sofa nghỉ ngơi, còn có cả quầy bar và tủ rượu mini.
Từ chỗ ngồi của mình, Tư Thính Bạch có thể nhìn bao quát toàn bộ bên trong xe. Cảm giác như bản thân đang kiểm soát tất cả, khiến cô bỗng thấy thỏa mãn một cách khó hiểu.
Trình Thư Dật ngồi quay lưng về phía cửa, đang chăm chú lọc ảnh của Tư Thính Bạch trên máy tính. Nghe tiếng đóng cửa, cô vẫn không rời mắt: “Lại hét cái gì thế? Ngày nào cũng ầm ĩ, có ổn định được tí không?”
Nghe thấy tiếng cô, Tư Thính Bạch khẽ “ừ” một tiếng, mặt không đổi sắc mà bịa: “Hình như có ai phá xe cô ấy rồi.”
“Xe?” Tay Trình Thư Dật đang lướt ảnh hơi khựng lại, quay đầu nhìn người vừa vào, thoáng bất ngờ: “Sao lại là em?”
Vốn tưởng là Du Nguyên Dã quay lại dù sao thì trong đoàn chỉ có cô ấy là dám không gõ cửa mà trực tiếp leo lên xe này.
Ánh mắt Trình Thư Dật nhìn Tư Thính Bạch thoáng lóe lên sự mất kiên nhẫn, cả biểu cảm lẫn thần thái đều trở nên xa cách, lạnh nhạt.
Ánh mắt ấy khiến Tư Thính Bạch thấy như bị đâm một nhát.
Cô sững người trong giây lát, cảm thấy hơi tổn thương: “Em cứ tưởng xe chị dừng đây là để đợi em… nên chị vừa rồi nhận nhầm người sao?”
Nghĩa là cửa xe mở không phải là vì đợi mình?
Nghĩa là người kia còn quay lại?
Chị ấy đã ở cạnh cô ta cả buổi chiều còn chưa đủ sao? Hai người đó rốt cuộc là quan hệ gì chứ?
Tư Thính Bạch sau khi tẩy trang, thay đồ, đã mất đi sự sắc sảo và khí thế ban nãy, chỉ còn lại nét ngây ngô và tinh khôi phảng phất giữa hàng chân mày.
Từng tầng từng tầng cảm xúc rối rắm trong lòng khiến cô khó mà kiểm soát được suy nghĩ hỗn loạn của mình.