Chương 12

Giữa bạn cũ là sự thân thiết ăn ý, còn người ngoài lại bị ngăn cách bởi một bức tường dày đến không thể chen vào.

Bị đứng bên ngoài bức tường ấy, ánh mắt Tư Thính Bạch càng lúc càng sâu, lẫn cả ghen tuông lẫn tủi thân, khe khẽ gọi một tiếng: “Chị ơi, nếu hôm nay em…”

“Hôm nay không được.” Trình Thư Dật cuối cùng cũng để ý đến cô, giọng lạnh băng: “Hồ sơ tạo hình đã tích đủ trong một tháng này rồi, cuối tuần tôi sẽ bảo người chuyển em sang ký túc xá của thực tập sinh.”

Câu từ cự tuyệt gọn gàng, quyết liệt. Không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Gần như trong một khắc, ánh mắt Tư Thính Bạch như vừa bị ai dập tắt hết ánh sáng.

“Vì chị bận rộn vì em cả tháng rồi, giờ phải trả chị Trình lại cho tôi chứ.” Du Nguyên Dã phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, cố ý đùa cô giơ tay khoác lên vai Trình Thư Dật, trêu chọc: “Em gái Thư Dật à, chẳng lẽ lại không biết chiều ý chị gái này một chút sao?”

Cô không hề nhận ra người đang ngoan ngoãn nhìn mình vừa cúi mắt xuống, trong khoảnh khắc hàng mi sụp xuống, lộ ra một tia sát khí lạnh lẽo.

Trình Thư Dật chậc nhẹ, vỗ nhẹ tay Du Nguyên Dã ra khỏi vai mình: “Ghê chết đi được.”

“Đúng lúc quá, hôm nay tôi lái xe tới, uống xong tôi đưa cô về luôn.” Du Nguyên Dã lắc lắc chìa khóa trong tay, hất cằm về phía xa: “Xịn chưa? Cả năm trời tôi nhịn ăn nhịn tiêu mới rước được em xe mộng về đó, tối nay cho cô cưỡi thử mấy vòng.”

Trên đường đã chật kín xe công vụ và xe hậu cần, chiếc xe của Du Nguyên Dã bị đẩy ra đậu tít bên đường.

Đó là một chiếc mô tô Harley mới toanh, giữa rừng xe công năng đồ sộ trở thành một điểm nhấn rất riêng biệt.

“Đã nói là không cần đưa rồi mà cứ lằng nhằng.” Trình Thư Dật nhìn người vẫn đứng chắn trước mặt mình, lạnh giọng:

“Nghe đủ chưa?”

Giọng cô lạnh như băng, như thể đã đến giới hạn chịu đựng cuối cùng.

Suy nghĩ muốn bám lấy chị thêm chút nữa của Tư Thính Bạch bị bóc trần, cô chỉ có thể lầm bầm xin lỗi, rồi quay đầu chạy về phía nhϊếp ảnh.

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc xoay người, Tư Thính Bạch bất ngờ ngoái đầu lại, ánh mắt xuyên qua dòng xe cộ, dừng lại thật chặt nơi chiếc Harley kia.

“Ây dà, đừng hung dữ với trẻ con quá mà~” Du Nguyên Dã cười cười, cố gắng xoa dịu không khí.

Có người mẫu vào cảnh, nhϊếp ảnh chính thức bắt đầu công việc.

Hôm nay Tư Thính Bạch vào vai nhân viên bán thời gian trong hiệu sách. Để tăng phần chân thực, quản lý cửa hàng đưa cho cô hai chồng sách vừa mới nhập về.

Sách nghệ thuật, sách lịch sử bị ném lẫn vào nhau, mùi mực in từ những quyển sách mới xộc lên nồng nặc. Không thể gọi là khó chịu nhưng cái mùi xa lạ này lại khiến người ta bực bội.

Không hiểu sao, Tư Thính Bạch lại bắt đầu nhớ đến mùi khói thuốc vương trên người Trình Thư Dật khi nãy.

Trình Thư Dật lúc nghiêm túc làm việc là quyến rũ nhất.

Cô đứng giữa đám đông, giống như một vị tạo vật chủ vừa giáng lâm nhân gian, điều khiển tất cả. Người và vật trong tay cô chẳng khác gì công cụ, đầu ngón tay sơn đỏ rơi vào đâu, người và đạo cụ đều lập tức vào chỗ đúng trong ba giây.

Trình Thư Dật chưa từng nể mặt ai. Dù địa vị cao đến đâu, chỉ cần sai sót, đều bị mắng thẳng mặt không kiêng nể.

Trường quay từng có người bị cô mắng đến mức sụp đổ mà bật khóc ngay tại chỗ.

Nghĩ đến đó, Tư Thính Bạch lại bất giác nhớ đến ánh mắt dịu dàng tối qua mà Trình Thư Dật dành cho mình.

Cô ấy đối với mình là khác biệt điều đó, không thể nghi ngờ.

Tư Thính Bạch cúi đầu nhìn đống sách đang sắp dở, ánh mắt khựng lại, lại lần nữa không kiềm được nghĩ đến Trình Thư Dật.

Nếu như mình lỡ làm rơi sách trúng tay, khiến tay bị thương thì liệu chị có vì chăm sóc mình mà từ chối đi uống rượu?

Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị cô dẹp bỏ ngay.

Tay không thể thương tổn.

Vẫn còn phải dùng để hầu hạ chị nữa mà.

Nhưng mà…

Hai người kia vẫn đứng một chỗ, trò chuyện vui vẻ.

Ánh mắt Trình Thư Dật ẩn đầy ý cười, nhìn ra được là Du Nguyên Dã nói chuyện rất có duyên. Sự ăn ý giữa bạn cũ khiến người ta phải ghen tị.

Tư Thính Bạch ngẩng đầu khỏi đống giá gỗ chồng chất, xuyên qua lớp kính và tường sách, ánh mắt cô rơi vào chiếc Harley trộn trong dãy xe hỗn loạn ngoài kia.

“Chị Quan!” Tư Thính Bạch đột nhiên quay đầu, nở nụ cười rạng rỡ với người đang điều chỉnh góc máy: “Em muốn ra ngoài đi vệ sinh.”

Tuy Trình Thư Dật nói chỉ chọn ra năm nhóm tạo hình, nhưng thực tế quay đến tận chiều.

Mặt trời đã ngả về tây, Tư Thính Bạch dọn dẹp ba lần giá sách mới nghe được tiếng chị Quan báo kết thúc.

Hai người đứng ngoài từ sớm đã lên xe nghỉ, cửa sổ và cửa xe đóng kín mít, không ai có thể dòm vào.

Ánh mắt Tư Thính Bạch gắt gao dán lên cánh cửa xe, chỉ hận mình không có thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, để có thể bám theo Trình Thư Dật mọi lúc mọi nơi.

Tiếc là...

“Tư Thính Bạch, lại đây tẩy trang, xong rồi thay đồ nữa…” Chuyên viên trang điểm xách hộp đồ đi tới, cắt ngang mạch suy nghĩ của cô.

Cùng lúc đó.

Trong xe, trên màn hình đang họp video, một tin nhắn kết thúc cùng ảnh chụp mới được gửi tới.

Trình Thư Dật tùy tay bấm mở một nhóm ảnh, thản nhiên nói với người ở đầu bên kia: “Báo mọi người họp thứ Hai.”

“Anh tốt nhất đừng uống rượu, tôi sẽ đưa người mới đến.”

Đầu bên kia còn chưa kịp phản bác, cuộc họp đã bị cắt.

Du Nguyên Dã ngồi cạnh, cười hì hì trêu ghẹo: “Nếu tôi mà sai khiến được sếp như cô, chắc đời nở hoa luôn.”

“Thế hai ta đổi chỗ đi, cô về làm thuê cho con sâu rượu kia?” Trình Thư Dật nhấn nhẹ ngón tay, màn hình dừng lại ở một bức ảnh, không lật xem tiếp: “Dữ liệu chi tiết lần trước tôi bảo cô điều tra đâu?”

Bị nhắc tới, Du Nguyên Dã lăn một vòng trên ghế salon, giả vờ kêu lên: “Không phải tháng trước tôi đã gửi hết thông tin của cô nhóc đó cho cô rồi à? Sạch sẽ đến mức không còn gì để tra luôn!”