Chương 50

Cái gì vậy, đứa nhỏ này... Không phải rất thạo sao? Còn cần người khác dạy sao?

Chắc con bé không nhận ra mình có khả năng này nhỉ?

Cận Hàm Sương ngồi trên ghế mây bên cửa sổ ngắm mưa.

Nhìn ngắm một hồi, bất giác lại nghĩ đến Lộ Vân Thư.

Không biết con bé đã về đến nhà chưa nhỉ...

Kết quả giây tiếp theo điện thoại liền vang lên—— là Lộ Vân Thư.

Cận Hàm Sương nhướng mày.

Cái gì vậy, vừa nghĩ đến con bé liền gọi điện thoại tới, con bé này là mở thiên nhãn sao?

Cận Hàm Sương bắt máy: "Alo?"

Lộ Vân Thư ở đầu dây bên kia cũng "alo" một tiếng.

Cận Hàm Sương cười nói: "Sao thế, trong điện thoại cũng có tiếng vọng sao?"

Giọng nói của Lộ Vân Thư mang theo ý cười: "Giờ thì có rồi."

"Sao lại không còn nữa?"

"Nữa?"

"Ồ?"

"Ồ?"

"Aiya!"

"Aiya."

"Không đùa nữa."

"Được."

Thật đúng là co được giãn được.

Cận Hàm Sương cười càng vui vẻ hơn.

Đâu ra một chú cún con ngốc nghếch thế này!

"Gọi điện thoại có chuyện gì thế?"

"Em về đến nhà rồi."

"Ừm."

Trong điện thoại lại yên tĩnh trở lại, chỉ nghe thấy tiếng sột soạt ma sát, còn có tiếng chìa khóa rơi trên mặt tủ.

Lộ Vân Thư cảm thấy mình nên nói gì đó.

Phải nắm bắt cơ hội, tránh để Cận Hàm Sương cúp máy.

Cô rất khó khăn mới có được một lý do chính đáng để gọi điện cho chị ấy...

Cô mở miệng.

Sau đó, giọng nói của Cận Hàm Sương truyền đến trước, mang theo đầy vẻ tiếc nuối: "Làm sao đây?"

"Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?"

"Không phải chị, là em."

"Hửm?"

Cận Hàm Sương duỗi lưng: "Aiya, trời mưa rồi, Lộ tổng của chúng ta không thể hẹn người mình thích ra ngoài gặp mặt rồi."

Lộ Vân Thư nghe vậy, khẽ cười.

"Không sao, vẫn có thể trò chuyện trực tuyến."

Cận Hàm Sương nghĩ thầm: Cũng lạc quan đấy.

Ngay sau đó lại nhớ đến dáng vẻ Lộ Vân Thư khen mình lúc rời đi.

Cũng đúng, xinh đẹp như vậy lại còn biết ăn nói, không lạc quan cũng chẳng sao.

"Vân Thư, thật ra em không cần phải học bất cứ điều gì từ chị, bởi vì em đã tự học thành tài rồi."

"Thành tài gì cơ?"

Lộ Vân Thư không hiểu.

Cận Hàm Sương thầm nghĩ: Quả nhiên.

Xem kìa, đứa nhỏ này quả nhiên không nhận ra mình rất thạo.

Cô đặt điện thoại xuống, người cũng nằm xuống theo, cuộn tròn trong chiếc ghế mây mềm mại, chầm chậm đung đưa, lời nói cũng chậm rãi: "Em ấy à, không cần học gì cả, chỉ cần để cô ấy nhìn thấy em là được."

"Nhìn thấy em?"

"Đúng vậy, nhìn thấy em."

"Nhìn thấy dáng vẻ của em, nhìn thấy tính cách của em, nhìn thấy sự chân thật của em, nhìn thấy tất cả mọi thứ của em."

"Như vậy, cô ấy sẽ tự nhiên bị em làm cảm động."

Một Lộ Vân Thư xuất sắc, một Lộ Vân Thư xinh đẹp, một Lộ Vân Thư nghiêm túc, nho nhã lại chu đáo, đôi khi còn đáng yêu, ngây thơ.

Điều này thực sự rất thu hút.

Cô không thể nghĩ ra lý do gì để đối phương từ chối một người đáng yêu như vậy.

Giọng nói của Lộ Vân Thư đột nhiên vang lên bên tai cô:

"Giống như, chị nhìn thấy em?"

Giọng điệu nghiêm túc như vậy, Cận Hàm Sương dường như có thể nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng nhưng ánh mắt lại nóng bỏng của Lộ Vân Thư, cô đột nhiên im lặng.

Bầu không khí thật kỳ lạ.

Giống như đang tán tỉnh... Sao có thể như vậy.

"Lộ Vân Thư, không được nói chuyện với chị như vậy."

"Như thế nào cơ?"

Giọng điệu của Lộ Vân Thư mơ hồ và chân thành.

"..."

Con bé thậm chí còn không biết mình đang làm gì.

Khiến cho Cận Hàm Sương cô có vẻ như đầu óc rất đen tối.

Cận Hàm Sương dứt khoát không trả lời câu hỏi này.

"Như thế nào nhỉ?" Lộ Vân Thư rất tò mò.