Chương 49

Cận Hàm Sương nheo mắt, đưa tay ra, nhéo nhẹ má cô.

"Thật hết cách với em."

Cô bật cười.

...

Mưa dần nhỏ lại.

Lộ Vân Thư mở chiếc ô vừa mua, che cho mình và Cận Hàm Sương, đi đến trước xe.

Cô mở cửa ghế phụ, hơi nghiêng ô, che đi hạt mưa, đợi Cận Hàm Sương ngồi vào trong mới thu ô lại, xoay người đi về phía ghế lái.

Xe khởi động, rời khỏi bãi đỗ xe.

Trên đường đi, mưa phùn rơi lất phất, dường như không có dấu hiệu dừng lại.

Mãi cho đến cửa khu nhà của Cận Hàm Sương cũng không ngừng.

Cận Hàm Sương không để ý, quay đầu dặn dò Lộ Vân Thư mấy câu lái xe cẩn thận rồi tháo dây an toàn chuẩn bị xuống xe.

"Đợi một chút." Lộ Vân Thư đột nhiên nắm lấy tay cô.

"Sao vậy?"

Cô nhìn thấy Lộ Vân Thư cầm ô xuống xe, lại cầm ô đi vòng qua chỗ cô, giúp cô mở cửa xe.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Lộ Vân Thư: "Em đưa chị xuống dưới lầu."

Cận Hàm Sương cười nói: "Chu đáo vậy sao?"

Lộ Vân Thư: "Đúng vậy."

Lộ Vân Thư nói đưa xuống dưới lầu thì thật sự đưa xuống dưới lầu, trên đường không để Cận Hàm Sương bị mưa ướt một chút nào.

Cận Hàm Sương quay đầu nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô, nhất thời bất đắc dĩ cười: "Thật ra em cũng không cần đích thân đưa chị đến đây."

"Cần chứ.” biểu cảm của Lộ Vân Thư vẫn nghiêm túc như vậy: “Dầm mưa sẽ bị cảm lạnh, em không muốn chị bị bệnh."

Cận Hàm Sương không ngờ cô lại quan tâm đến mình như vậy.

Phải nói, người này có ngoại hình như vậy, lại nói những lời quan tâm như vậy... không thể xem thường.

"Được rồi, chị sẽ không bị bệnh đâu, yên tâm đi."

Cận Hàm Sương vỗ vỗ cánh tay cô.

"Em cũng phải tự chăm sóc bản thân, đừng để bị bệnh."

"Về nhà sớm đi, lái xe cẩn thận, lần sau gặp lại."

Lần sau gặp lại.

Bốn chữ có ma lực, khiến tim Lộ Vân Thư đập rộn ràng hơn, không tự chủ được bắt đầu mong chờ lần gặp sau.

Nhưng trên mặt cô vẫn rất bình tĩnh, không lộ ra ngoài.

Cô còn chú ý đến tóc của Cận Hàm Sương.

"Đợi một chút, có thứ gì này."

"Gì vậy?"

Cận Hàm Sương đứng yên không nhúc nhích.

Cô nhìn thấy tay Lộ Vân Thư đưa về phía tai mình, rất nhẹ rất nhẹ đặt lên tóc cô, cảm giác mềm mại như không, giống như một cơn gió dịu dàng.

Lộ Vân Thư khẽ nhấc đầu ngón tay, một cánh hoa trắng nhỏ xuất hiện.

Con đường các cô vừa đi qua có rất nhiều cánh hoa bị gió thổi bay, có lẽ lúc nãy đã có một bông hoa vương trên mái tóc Cận Hàm Sương.

Lộ Vân Thư khẽ buông tay, cánh hoa lại bị gió cuốn đi.

Cô lại đưa tay lên, vén những sợi tóc bị gió thổi rối của Cận Hàm Sương ra sau tai.

"Được rồi, không còn gì nữa."

Hai người khẽ chạm mắt nhau trong gió.

Cận Hàm Sương cong đôi mắt, mở miệng, định nói một tiếng cảm ơn.

Giây tiếp theo, giọng nói của Lộ Vân Thư đã rơi vào tai cô——

"Hàm Sương thật xinh đẹp."

Lời khen đột ngột khiến Cận Hàm Sương trở tay không kịp.

Cô lại thấy Lộ Vân Thư cười với mình, nụ cười rất đẹp, giống như một yêu tinh.

Cô cảm giác tóc mình như vừa được ai đó chạm nhẹ hai cái.

"Hẹn gặp lại lần sau."

Đợi đến khi Cận Hàm Sương hoàn hồn, Lộ Vân Thư đã chống ô đi xa.

Dáng người cao ráo đứng dưới chiếc ô màu trắng, gió thổi bay mái tóc đen dài, đẹp đến mức hư ảo trong màn mưa phùn, giống như một bức tranh.

"..."

Cận Hàm Sương đứng yên tại chỗ.

Cô đưa tay lên khẽ vuốt ve nơi vừa được chạm vào, lại nhìn về hướng Lộ Vân Thư rời đi, im lặng hồi lâu.

Tâm trạng đột nhiên rất vi diệu.