Chương 48

Dọc theo bậc thang tìm chỗ ngồi, Lộ Vân Thư cảm thấy thỉnh thoảng tay mình lại bị nắm chặt, bên tai vang lên giọng nói của Cận Hàm Sương: "Cẩn thận dưới chân."

Dịu dàng lại chu đáo.

Lộ Vân Thư nhân cơ hội, nắm tay Cận Hàm Sương chặt hơn, lòng bàn tay áp vào lòng bàn tay.

Tìm thấy chỗ ngồi rồi, trên dưới trái phải không có ai.

Hai người ngồi xuống, bắp rang để ở giữa.

Lúc này, Lộ Vân Thư đột nhiên nghe thấy Cận Hàm Sương bên cạnh khẽ nói: "Thật đáng tiếc, em không thể đưa người mình thích đến rạp chiếu phim rồi."

"?"

Lộ Vân Thư: "Tại sao?"

Cận Hàm Sương: "Vì em sợ bóng tối mà."

Cận Hàm Sương chống cằm, vô cùng tiếc nuối: "Sợ bóng tối thì sẽ không có tâm trạng mập mờ với người mình thích đâu."

Rạp chiếu phim, thánh địa mập mờ.

Khi cả hai có hảo cảm với nhau, trong bóng tối yên tĩnh, những cọ xát nhỏ, những tiếp xúc cơ thể vô tình hay cố ý, đều rất cuốn hút.

Lộ Vân Thư khựng lại một chút, khẽ cười một tiếng: "Vậy sao."

Cận Hàm Sương lại lên tiếng: "Nhưng... em có thể đợi đến khi cô ấy có chút thích em rồi hãy mời cô ấy đi xem phim."

"Làm vậy để làm gì?"

"Để phát huy tối đa sự đáng thương của em —— cô ấy thích em thì sự đáng thương của em mới đáng thương."

"À..."

Lộ Vân Thư tỏ vẻ bừng tỉnh.

"Vậy làm sao em xác định được cô ấy có thích em hay không?"

"Dùng mắt mà nhìn.” Cận Hàm Sương cười nói: “Thích là có thể nhìn thấy được."

Ánh mắt của Lộ Vân Thư lặng lẽ rơi xuống khuôn mặt của Cận Hàm Sương.

Ánh sáng từ màn hình lớn chiếu sáng đôi mắt của Cận Hàm Sương, lấp lánh, thẳng thắn và bình thản.

Cô không nhìn thấy, sự yêu thích đó.

Lộ Vân Thư lặng lẽ thu lại ánh mắt.

...

Phim kết thúc.

Trời đổ mưa.

Cận Hàm Sương đứng ở cửa trung tâm thương mại, ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám, bên tai tràn ngập tiếng mưa ồn ào.

Sau đó, ánh mắt chuyển sang người yên lặng bên cạnh.

"Muốn ở lại thêm một lát, đợi mưa nhỏ hơn rồi đi không? Hay là lát nữa em có việc?"

Xe của họ đỗ ở ngoài, xông ra ngoài trong cơn mưa lớn như vậy là hoàn toàn không cần thiết.

Lộ Vân Thư lắc đầu: "Không có việc gì."

Cô giơ tay chỉ về phía không xa: "Em mời chị."

Cận Hàm Sương nghi hoặc nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ —— một quán cà phê.

"A~ xem ra Lộ tổng của chúng ta đã chú ý từ lâu rồi."

Lộ Vân Thư cong môi, không nói gì, rất ngoan ngoãn.

Họ ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh mưa, uống nước.

Mưa rơi trên cửa sổ, trượt xuống, uốn lượn quanh co.

Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ khi cửa mở ra mới có vài tiếng gió mưa lọt vào.

Cận Hàm Sương thấy Lộ Vân Thư không nói gì, liền tùy ý hỏi một câu: "Em đang nghĩ gì vậy?"

Lộ Vân Thư nói: "Đang cầu nguyện."

Cận Hàm Sương: "Cầu nguyện?"

Cô cảm thấy hơi buồn cười: "Cầu nguyện gì vậy?"

Lộ Vân Thư: "Cầu mưa lâu thêm một chút."

"Như vậy em có thể ở bên cạnh chị lâu hơn một chút."

Cận Hàm Sương nhướng mày, khóe miệng cong lên, giọng điệu dỗ trẻ con lại xuất hiện: "Vân Thư nhà chúng ta thích ở cùng chị vậy sao."

"Nhưng nếu em ở cùng chị, vậy người em thích phải làm sao?"

Lộ Vân Thư cũng cười đáp: "Đương nhiên là lúc nào có thể ở bên cạnh cô ấy thì sẽ ở bên cạnh cô ấy."

"Ừm~ vậy mới đúng chứ."

"Đúng chứ."

"Em đứa nhỏ này, sao lại học theo cách nói chuyện của chị?"

"Vì chị đáng yêu."

Cận Hàm Sương ngẩn ra một lúc.

Ánh mắt của Lộ Vân Thư đã nhìn sang, khóe miệng cong cong, trong mắt tràn ngập ý cười.

"Không được sao?"

Giống như đang làm nũng với cô, lại giống như đang đắc ý.