Chương 43

Lộ Vân Thư cũng cười theo.

Sau đó lắc đầu.

"Không phải."

"Nên nói là, đã sớm phát hiện ra rồi."

"Hửm?"

"Trước đây chị từng hỏi em một vấn đề, chị hỏi có phải em thích ở cùng với chị không, em nói, đúng vậy."

Lộ Vân Thư nói, trong đôi mắt dịu dàng phản chiếu bóng dáng của Cận Hàm Sương.

"Em không nói dối, em thật sự thích ở cùng với chị."

"Từ rất lâu trước đây đã thích rồi."

Lời nói nhẹ nhàng trong gió đêm lọt vào tai Cận Hàm Sương.

Chân tình thực ý ẩn giấu trong lời nói khiến cô tin tưởng không nghi ngờ.

Cũng khiến cô càng thêm tò mò.

"Rất lâu trước đây? Bao lâu trước đây?"

"Khoảng…… hồi cấp ba."

"Hả?"

Cận Hàm Sương càng không hiểu, nhưng lại nhịn không được cười rộ lên, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

"Không phải chứ, lúc đó em rất lạnh lùng, phản ứng với chị càng nhạt nhẽo, kết quả lại thích ở cùng chị sao?"

Lộ Vân Thư bị cô cười đến mức mặt đỏ bừng.

"Không được sao……"

Giọng nói khe khẽ, có chút ngượng ngùng.

Cô hồi cấp ba…… đúng là khá lạnh lùng.

Nhưng cũng thật sự thích ở cùng Cận Hàm Sương, chỉ là lúc đó không muốn thừa nhận.

Cận Hàm Sương vừa nghe thấy giọng điệu này, ôi chao không xong rồi, cún con đáng thương đến rồi.

"Được được, đương nhiên là được, Vân Thư của chúng ta làm gì cũng được."

Lộ Vân Thư lúc này mới chuyển từ đáng thương sang cười.

Cận Hàm Sương hứng thú, mỉm cười nhìn cún con: "Tại sao em lại thích ở cùng với chị vậy?"

"Bởi vì lúc ở cùng với chị rất bình yên."

Ký ức của Lộ Vân Thư lại quay về lúc trước, quay về một đêm hè nào đó.

"Em vẫn nhớ ngày đầu tiên chị cùng em ngồi dưới gốc cây ngắm sao."

Hôm đó cô cảm thấy rất mệt mỏi.

Không muốn đọc sách, không muốn nghe ba nói những lời "phải nỗ lực": “phải vượt qua Thẩm Văn Tâm" nữa.

Vì vậy bước ra khỏi phòng, rời khỏi nhà, lại một mình đến ngồi dưới gốc cây cổ thụ dưới lầu.

Khi ngồi một mình, mọi thứ đều rất yên tĩnh, ngay cả những ngôi sao trên trời cũng vậy.

Cô tìm thấy một chút cơ hội để thở trong sự yên tĩnh.

Sau đó cô lại nhìn thấy Cận Hàm Sương.

Cận Hàm Sương vừa từ bên ngoài về, ăn mặc sang trọng, vẫn xinh đẹp chói mắt như cũ.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong chốc lát.

Cận Hàm Sương quay người lên lầu.

Cô ngẩng đầu tiếp tục ngắm sao.

Sau đó Cận Hàm Sương lại xuống.

Thay một bộ đồ ở nhà nhẹ nhàng thoải mái rồi lại xuống.

Cô ấy đi thẳng về phía Lộ Vân Thư, rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, ngẩng đầu, cùng cô ngắm sao.

Không ai nói gì.

Hay nói cách khác, dường như không ai biết nên bắt đầu bằng chủ đề gì cho phải, đành phải im lặng, ngượng ngùng ngồi ngắm sao.

Lộ Vân Thư lúc đó cảm thấy có lẽ chỉ có mình nghĩ như vậy.

Cô không biết Cận Hàm Sương đang nghĩ gì, cô chưa bao giờ nhìn thấu được người phụ nữ này.

Một lúc lâu sau, cô không nhịn được nữa: "Có chuyện gì sao?"

"Không có." Cận Hàm Sương nói.

"Vậy chị đây là đang……?"

"Đang trải nghiệm."

"?"

"Thấy em thường xuyên ngồi một mình ở đây, tò mò, cho nên cũng đến trải nghiệm một chút."

"……"

Khó hiểu.

Sau đó cô nghe thấy Cận Hàm Sương cười nói: "Wow, góc nhìn này ngắm sao quả thật rất tuyệt, gió thổi qua cũng rất dễ chịu~ em rất biết tìm chỗ đấy."

Sự im lặng trong lòng Lộ Vân Thư trong nháy mắt bị sự công nhận này hóa giải.

Đúng vậy, chỗ này thật sự rất tốt.

Có gu đấy.

"Nhưng chị cảm thấy mỗi lần em ngồi ở đây đều rất nhiều tâm sự.” Cận Hàm Sương đột nhiên hỏi: “Có phải em hễ có tâm sự là sẽ đến đây ngồi không?"

Lộ Vân Thư: "……"

Không trả lời.