Chủ yếu là Cận Hàm Sương chọn, Lộ Vân Thư đi theo sau lưng nhìn cô chọn.
Vì Lộ Vân Thư nói mình không biết chọn gì, vì Lộ Vân Thư nói tin tưởng gu thẩm mỹ của chị.
Cận Hàm Sương đồng ý, tận chức tận trách làm quân sư tình yêu của mình.
Một lát sau, Cận Hàm Sương hỏi Lộ Vân Thư: “Hôm qua xong, cô ấy có liên lạc với em nữa không?”
Lộ Vân Thư nói: “Có, hẹn lần sau lại cùng nhau ăn cơm.”
Cận Hàm Sương nhướng mày.
Cô nhớ tới chuyện mình đã đồng ý lần sau đi cùng cô ấy, mặc dù không biết hai người họ nói có phải là cùng một chuyện hay không.
Lộ Vân Thư trả lời xong, ngược lại hỏi cô: “Hôm qua buổi tụ tập chơi vui không?”
Cận Hàm Sương cười đặt đồ trong tay xuống: “Vui.”
Lộ Vân Thư lại hỏi một câu: “Vậy viên kẹo vị cam thì sao?”
Cận Hàm Sương quay đầu nhìn cô ấy một cái, cong môi cười, lại đi xem mấy món đồ trang trí nhỏ tinh xảo bên cạnh: “Vui quá, quên mất rồi.”
Sau đó cô liền nghe thấy bên cạnh truyền đến một tiếng: “Cận Hàm Sương, đồ vô lương tâm.”
Cô nhìn về phía Lộ Vân Thư.
Lộ Vân Thư nghiêm túc nói: “Thấy sắc quên bạn.”
Cận Hàm Sương chớp chớp mắt.
Không hiểu sao, lại bị Lộ Vân Thư làm cho đáng yêu.
Cô không nhịn được cười trêu cô ấy: “Vậy phải làm sao đây? Báo cảnh sát bắt chị lại à?”
Lộ Vân Thư khẽ gật đầu: "Được, bắt chị lại, nhốt ở trong nhà, không cho chị ra ngoài tìm mỹ nữ."
Cận Hàm Sương giả vờ kinh ngạc nói: "Tàn nhẫn vậy sao?"
Lộ Vân Thư cười đáp: "Ừ, tàn nhẫn vậy đó."
Cận Hàm Sương: "Có phải là do mình không yêu đương được nên cũng không muốn chị yêu đương không?"
Lộ Vân Thư rất thành thật: "Ừm."
Cận Hàm Sương nhìn cô một lúc, đột nhiên lên tiếng hỏi: "Tại sao?"
Tại sao ư?
Có phải là giống như cô ấy nghĩ không?
Hay đây chỉ là một trò đùa giữa họ?
Lộ Vân Thư nghe câu hỏi này, im lặng vài giây, rồi mở lời: "Bởi vì... em tàn nhẫn?"
Sự thành thật của cô lại ẩn thân không thể thấy được nữa.
Cận Hàm Sương phát ra một tiếng "chậc", tay đã vươn ra, nhéo vào mặt Lộ Vân Thư: "Xấu tính thật đấy, sao em lại xấu tính thế này?"
Lộ Vân Thư bị nhéo má cũng không tức giận, thậm chí còn đang cười.
Cô cười dịu dàng nói: "Đúng vậy, rất xấu, Hàm Sương giận rồi sao?"
Cận Hàm Sương cũng nói: "Đúng vậy, giận rồi, làm thế nào đây?"
Lộ Vân Thư nói: "Vậy em xin lỗi Hàm Sương."
Cận Hàm Sương nhìn thấy Lộ Vân Thư giơ tay lên.
Lúc này, chiếc chuông gió trưng bày trong cửa hàng đột nhiên phát ra âm thanh leng keng, giống như có người vô tình chạm vào, giống như cơn gió mùa hè thổi qua.
Trong tiếng chuông rung nhẹ nhàng, Lộ Vân Thư nắm lấy tay cô, gò má dán vào lòng bàn tay cô.
Đôi mắt giấu sau cặp kính gọng vàng vừa đẹp vừa dịu dàng, giọng nói cũng dịu dàng: "Xin lỗi, chị ơi, em sai rồi, đừng giận có được không?"
Rất xinh đẹp, rất ngoan ngoãn, ngoan đến chết người.
Ngoan đến mức Cận Hàm Sương đột nhiên cảm thấy ——
Lộ Vân Thư quả thật... thích tôi.
Cận Hàm Sương đang nhìn nhân viên cửa hàng gói quà của Lộ Vân Thư, tổng cộng có bốn món.
Trong đó có nến thơm là do cô chọn, coi như làm mẫu, mặc dù cũng không cần thiết phải làm mẫu.
Cô im lặng quan sát quá trình đóng gói, trong đầu đang nhớ lại cảnh tượng vừa rồi.
Lộ Vân Thư áp mặt vào lòng bàn tay cô, giọng điệu ngoan ngoãn, giống như đang dỗ dành cô, lại giống như đang thích cô.
Khung cảnh rất đẹp, nhưng lại khiến cô nảy sinh một tia lo lắng.
... Không phải chứ, đứa trẻ này sao lại thích mình?
Cận Hàm Sương càng im lặng hơn, đại não hoạt động hết công suất.