Nghi hoặc trong lửa thiêu đốt, thiêu rụi màn sương trong lòng cô, khiến cho những chi tiết bị cô bỏ qua lại xuất hiện, ánh lửa càng thêm mãnh liệt.
Cô nhớ lại từng khoảnh khắc ở bên Lộ Vân Thư.
Nhớ lại lúc Lộ Vân Thư ở buổi tụ tập kéo tay cô nói “đừng đi”.
Nhớ lại Lộ Vân Thư bỏ kẹo vào tay cô, bảo cô đừng quên cô ấy.
Cái này thật sự… rất giống.
Nhưng trước kia cô luôn nghĩ rất ít, luôn không muốn nghĩ theo hướng đó.
Đó là Lộ Vân Thư, sao có thể chứ?
Sao có thể chứ…
Cận Hàm Sương khẽ cắn móng tay, đầu mày khẽ cau lại, viên kẹo trong miệng còn chưa tan hết, mùi vị của cam càng lúc càng không thể bỏ qua, cô cũng càng lúc càng im lặng, trong đầu không ngừng hiện lên từng khoảnh khắc hai người ở bên nhau.
Lộ Vân Thư nhìn cô… luôn rất dịu dàng.
Động tác cắn móng tay dừng lại.
Không phải chứ…
Chẳng lẽ đứa trẻ đó thật sự thích mình…?
Làm sao đây, phải hỏi thẳng sao?
Nhưng nhỡ đâu thật sự là hai chúng ta nghĩ sai, chẳng phải sẽ rất xấu hổ sao?
Không được, không thể hỏi thẳng.
Cô phải nghĩ cách khác để kiểm chứng.
…
[Phạm Giai]: Lợi hại nha Lộ tổng, lại có thể khiến cho người trong lòng chủ động đi an ủi cậu @Lộ Vân Thư
[Phạm Giai]: Cái này cậu không phải là vui chết rồi sao?
Lộ Vân Thư bận xong nhìn thấy tin nhắn trong nhóm, chợt nhớ tới thời gian ở một mình trong buổi tụ tập, nhớ tới dáng vẻ Cận Hàm Sương dịu dàng vuốt ve mặt mình, trong lòng ấm áp vui vẻ, khóe môi cũng bất giác hơi cong lên.
Cô bình tĩnh cười, gõ chữ trả lời một câu: [Đúng vậy, vui chết đi được.]
[Phạm Giai]: Tốt tốt tốt, mau mau kết hôn đi!
[Tiêu Phồn Phồn]: Kết hôn!
[Lộ Vân Thư]: Đừng ầm ĩ
Phạm Giai và Tiêu Phồn Phồn cười đùa ầm ĩ một hồi, Tiêu Phồn Phồn mới nghiêm túc hỏi một câu: [Định bao giờ tỏ tình?]
Cứ lừa Cận Hàm Sương mãi cũng không phải là cách, hai người họ bây giờ bầu không khí tốt như vậy, thừa thắng xông lên cũng không phải là không thể cân nhắc.
Lộ Vân Thư đã nghĩ tới chuyện này rồi.
Mỗi ngày, mỗi phút mỗi giây, cô đều muốn nói với Cận Hàm Sương: Em thích chị, chị có thể thích em không?
Chỉ là giữa hai người họ lại có mâu thuẫn của hai nhà, chỉ là Cận Hàm Sương lại là mẹ kế của Thẩm Văn Tâm, tỏ tình ngược lại không thích hợp.
[Phạm Giai]: Nhưng cũng sợ Cận Hàm Sương đối xử tốt với cô ấy chỉ là coi cô ấy như em gái…
[Tiêu Phồn Phồn]: Cũng có lý…
Lộ Vân Thư không nói gì, yên lặng nhìn bạn bè phân tích.
Đúng vậy, chỉ sợ Cận Hàm Sương đối xử tốt với cô là vì coi cô như em gái.
Cận Hàm Sương không thích cô, tỏ tình sẽ trở nên đường đột.
Nghiêm trọng hơn, còn có thể kéo xa khoảng cách giữa hai người.
Cô vốn là mượn lời nói dối để đến gần Cận Hàm Sương, một khi vạch trần lời nói dối, giữa hai người họ thật sự còn có thể có mối quan hệ hòa hợp như vậy sao?
Cận Hàm Sương thật sự sẽ không từ chối cô sao?
Cận Hàm Sương… thật sự sẽ không thích cô sao?
Lộ Vân Thư tháo kính xuống, đáy mắt mờ mịt.
Một cuộc yêu thầm không nhìn thấy tương lai.
Cô day day huyệt thái dương.
Thôi vậy, vẫn là nên cẩn thận một chút, đi một bước tính một bước vậy.
……
Ngày hôm sau, Lộ Vân Thư lại chủ động hẹn Cận Hàm Sương ra ngoài.
Lần này Cận Hàm Sương cũng đồng ý.
Lộ Vân Thư lái xe tới đón Cận Hàm Sương.
Cận Hàm Sương im lặng một lúc rồi mới lên xe.
Mười mấy phút sau, hai người đang đứng trong một cửa hàng quà tặng nhỏ xinh chọn quà—— quà cho đối tượng thầm mến của Lộ Vân Thư.