Trong lòng bàn tay có thêm một viên kẹo vị cam.
Giống hệt viên cô vừa ăn lúc nãy.
Lòng bàn tay của Lộ Vân Thư phủ lên mu bàn tay cô, từ từ nắm lấy ngón tay cô, bao lấy viên kẹo: “Em chưa ăn, để lại cho chị, chị ăn đi.”
“Sao lại để lại cho chị?”
“Sợ chị chơi vui quá quên mất em, để lại viên kẹo nhắc nhở một chút.”
Cận Hàm Sương thấy cô ấy nói những lời này khi đang cười, trong nụ cười mang theo một chút tinh ranh, nhưng đôi mắt lại sáng ngời, quang minh chính đại khiến người ta không thể ghét được.
Cũng khiến người ta không phân biệt được là lời nói đùa hay là thật lòng.
Cận Hàm Sương cười: “Gì vậy, chị trong lòng em là loại người thấy sắc quên bạn sao?”
Cô tưởng Lộ Vân Thư sẽ nể mặt cô mà nói: Không phải.
Kết quả Lộ Vân Thư nói: “Không biết.”
“Chị có thể cho em cơ hội tìm hiểu một chút không?”
Một câu nói đầy tâm cơ.
Chỉ cần đổi thành người khác, Cận Hàm Sương sẽ cảm thấy người trước mặt đang tán tỉnh mình.
Nhưng người này lại là Lộ Vân Thư.
Là Lộ Vân Thư thì có ý gì đây?
Có lẽ là mới kết bạn, còn chưa kịp hiểu rõ, cho nên muốn từ từ tìm hiểu ý của cô.
“Làm sao để cho em cơ hội đây?”
“Tối nay đừng quên em là được.”
Cận Hàm Sương cười, mỉm cười nhận lấy viên kẹo: “Được rồi, mau đi xử lý chuyện của em đi.”
Lộ Vân Thư gật đầu, nhưng lại đứng yên không nhúc nhích nhìn cô.
Hai giây sau mới quay người rời đi.
Suy nghĩ trở về hiện thực, Cận Hàm Sương thoải mái hóng gió đêm.
Cô lấy từ trong túi ra viên kẹo vị cam Lộ Vân Thư để lại.
Suy nghĩ một lát, vẫn là bóc ra ăn.
Ăn rồi thì không tính là quên mất cô nhóc.
“Tôi cũng muốn.”
Đỗ Mộng Oánh đột nhiên đưa tay ra.
Cận Hàm Sương ngẩn ra: “Gì cơ?”
Phản ứng lại rồi cười đánh tay cô ấy: “Aiya, không có đâu, Vân Thư cho tôi, tôi chỉ có một viên thôi.”
Bắt được từ khóa, Đỗ Mộng Oánh nhướng mày thu tay về.
“Cô ấy có phải thật sự đối xử với cậu quá tốt rồi không?”
“Hả?” Cận Hàm Sương hỏi ngược lại: “Không phải sao?”
Cô cười tủm tỉm: “Tôi tốt như vậy, đối xử tốt với tôi không phải là chuyện đương nhiên sao?”
Đỗ Mộng Oánh trợn trắng mắt: “Xéo đi.”
Giây tiếp theo lại nói: “Hai người quan hệ bây giờ tốt thật đấy.”
Lộ Vân Thư xuất hiện ở buổi tụ tập không lâu, Cận Hàm Sương liền chủ động xuống tìm cô ấy, rất quan tâm cô ấy.
Đổi thành trước kia, sao có thể như vậy chứ?
Xem ra trong thời gian Cận Hàm Sương giúp Lộ Vân Thư, quan hệ hai người cũng rất hòa hợp.
Cận Hàm Sương không phủ nhận.
“Cô ấy rất tốt.”
“Ví dụ như?”
“Kẹo?”
“Ha ha.”
“Ha ha ha.”
Cận Hàm Sương lấy điện thoại ra, tìm một tấm ảnh selfie, trong lúc chờ đèn đỏ đưa cho Đỗ Mộng Oánh xem.
“Cái bông tai này cậu từng thấy rồi nhỉ, tôi từng đeo ra ngoài rồi.”
Đỗ Mộng Oánh có ấn tượng sâu sắc với đôi bông tai hình trăng lưỡi liềm tua rua: “À, tôi nhớ rồi, đôi bông tai này rất đẹp, tôi còn khen ngợi nữa.”
Cận Hàm Sương: “Cô ấy tặng đấy.”
Đỗ Mộng Oánh ngẩn ra: “Lộ Vân Thư?”
Cận Hàm Sương: “Ừm.”
Đỗ Mộng Oánh: “Hả?”
Cận Hàm Sương thu điện thoại về: “Là quà cảm ơn tôi đã giúp cô ấy.”
Cô chống cằm hồi tưởng: “Vân Thư thật sự rất lễ phép cũng rất khách sáo, tôi giúp cô ấy, cô ấy sẽ tặng tôi đồ, thỉnh thoảng cũng mời tôi ăn cơm, rồi tặng thêm mấy món quà nhỏ đáng yêu, ví dụ như dây buộc tóc… Những món đồ cô ấy tặng tôi đều rất thích.”
Cún con lễ phép Lộ Vân Thư, vừa ngoan vừa đáng yêu.
Mong cô ấy sớm ngày ở bên người mình thích.