Chương 31

Nhìn viên kẹo trong lòng bàn tay, lại nhìn người đang từ từ đứng dậy, Cận Hàm Sương cười nói: “Gì vậy, lại có kẹo à, em là nhà ảo thuật gia sao?”

Lộ Vân Thư trước mặt cô lấy ra một viên kẹo từ trong túi quần: “Quần của em là vậy đấy.”

Tối nay ra ngoài cô lại mang theo hai viên.

Cận Hàm Sương nhìn kẹo của hai người, lại nhìn biểu cảm của Lộ Vân Thư, đột nhiên giống như bị chọc trúng huyệt cười, vui vẻ cười lớn.

Lộ Vân Thư cũng cong môi cười theo, mày mắt sáng sủa.

Người cô thích sờ mặt cô rồi.

Hai người còn nắm tay nhau rồi.

Cận Hàm Sương về phòng.

Cô mang theo viên kẹo của nhà ảo thuật gia quay về bên cạnh Đỗ Mộng Oánh.

Rượu bị cô đặt xuống, kẹo ở trong miệng cô.

Đỗ Mộng Oánh giới thiệu cho cô một cô em.

Cô em vừa xinh đẹp vừa cởi mở, rất biết cách nói chuyện.

Cận Hàm Sương mỉm cười, yên lặng lắng nghe, nhưng lại chẳng nghe lọt tai.

Trong miệng và trong đầu cô, toàn là viên kẹo vị cam này.

Ngọt thật.

Giống như ai đó.

Buổi tụ tập kết thúc, Cận Hàm Sương và Đỗ Mộng Oánh tạm biệt bạn bè, lên xe rời đi.

Cửa sổ xe mở toang, Cận Hàm Sương ngồi ở ghế phụ lái, gió đêm táp vào mặt cô, mát lạnh, rất thoải mái.

Cô mở miệng trong làn gió mát, mang theo một chút tiếc nuối: “Tiếc thật, chẳng có chị gái hay em gái nào lọt vào mắt cả.”

Ghế lái truyền đến một tiếng cười khẩy.

Đỗ Mộng Oánh nhìn về phía trước, buồn cười nói: “Chị cũng biết tiếc cơ à, nhiều chị em tới nói chuyện với chị như vậy, chị xem phản ứng của chị kìa.”

“Phản ứng gì cơ?”

“Chán chả buồn nói.”

“Vậy tôi không thích thì chán chả buồn nói chứ sao?”

“Vậy thì tốt nhất là thế đi.”

“Tối nay cậu chẳng chủ động chút nào.” Đỗ Mộng Oánh nói xong, lại tự mình sửa lại: “À không đúng, cậu có chủ động một lần—— chủ động đi tìm Lộ Vân Thư.”

“Sao nào.” Cận Hàm Sương cười: “Con người ta tâm trạng không tốt, tôi qua an ủi hai câu, đó là chuyện nên làm mà.”

“Ừm ừm, nên làm, nên làm.”

“Sau đó người ta lúc muốn đi còn đặc biệt tới chào hỏi cậu.”

Đó là lúc buổi tụ tập đã đến nửa chừng.

Lộ Vân Thư đột nhiên tới tìm Cận Hàm Sương.

Cận Hàm Sương liếc mắt nhìn cô, liền ăn ý đứng dậy đi theo cô ra khỏi biệt thự.

Một lát sau, Cận Hàm Sương quay lại.

Đỗ Mộng Oánh tò mò hỏi: “Cô ấy tìm cậu làm gì thế?”

Cận Hàm Sương bình tĩnh trả lời: “Không có gì, tạm biệt tôi thôi.”

Đỗ Mộng Oánh: “?”

Xe dừng lại ở ngã tư, chờ đèn đỏ.

Đỗ Mộng Oánh không nhịn được lên tiếng: “Không phải, cô ấy trước mặt cậu lại…… ngoan ngoãn đến vậy sao? Nếu không sao lúc muốn đi lại phải đặc biệt tới nói với mẹ kế của kẻ thù một tiếng chứ.”

Cận Hàm Sương nghe vậy, cong môi cười: “Vân Thư đứa nhỏ này rất lễ phép.”

Thật ra cô cũng không ngờ Lộ Vân Thư lại đặc biệt tới tạm biệt mình.

Nhưng khi đối diện với khuôn mặt nghiêm túc nho nhã của Lộ Vân Thư, lại cảm thấy cũng rất hợp lý.

Đại tiểu thư nhà họ Lộ luôn rất lễ phép, rất bình thường.

Lộ Vân Thư lúc đó còn giải thích với cô một câu: “Đột nhiên có việc nên phải đi trước.”

Cận Hàm Sương hiểu rõ, hỏi: “Đã nói với bạn chưa?”

Lộ Vân Thư gật đầu: “Cô ấy nói rồi, giờ đang nói với chị.”

Cận Hàm Sương cười cười: “Đi đường cẩn thận.” Lại dặn dò thêm một câu: “Uống rượu rồi thì đừng lái xe.”

Lộ Vân Thư nói “Vâng, có tài xế rồi”, lại nói: “Đưa tay cho em.”

Cận Hàm Sương vừa nghe thấy lời này, đáy mắt liền hiện lên ý cười, lòng bàn tay hướng lên đưa ra, giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con: “Nhà ảo thuật gia của chúng ta lần này định cho chị cái gì đây?”