Tần Hiểu Liễu hiểu ý, nhún vai: “Không thân, không biết người ta thích nam hay nữ.”
“Sao vậy, cậu có hứng thú với người ta à?”
Cận Hàm Sương lắc đầu: “Chỉ là tò mò thôi.”
Đỗ Mộng Oánh: “Cậu thấy cô ấy hẹn hò với cô gái ngọt ngào bao giờ chưa?”
Tần Hiểu Liễu: “Ơ ~ Mọi chuyện đều có thể mà —— Ồ, không đúng, cũng không thể, vì cô ấy là bạn của Lộ Vân Thư sao?”
Cận Hàm Sương cười cười: “Đúng vậy.”
“Không sao.” Tần Hiểu Liễu vỗ vai họ: “Lát nữa chị em sẽ giới thiệu cho các cậu em gái xinh đẹp, rất xinh đẹp đó~”
Đợi Tần Hiểu Liễu rời đi, điện thoại của Cận Hàm Sương rung lên.
Cô bật màn hình lên, có một tin nhắn.
[Lộ Vân Thư]: Trùng hợp thật.
Cận Hàm Sương khẽ cười.
[Cận Hàm Sương]: Trùng hợp thật.
[Cận Hàm Sương]: Đi chơi với bạn à?
[Cận Hàm Sương]: Người vừa nãy là bạn em à?
[Lộ Vân Thư]: Ừm.
[Lộ Vân Thư]: Cô ấy biết tâm trạng em không tốt nên rủ em đến đây thư giãn.
Cận Hàm Sương nhìn thấy bốn chữ “tâm trạng không tốt”, lập tức hiểu ra.
Bị người mình thích cho leo cây, ai cũng sẽ không vui.
[Cận Hàm Sương]: Cũng tốt, chơi vui vẻ nhé, vui lên nào.
Lộ Vân Thư không trả lời nữa.
Cận Hàm Sương cũng cất điện thoại đi.
Lộ Vân Thư đang nói chuyện với chủ nhân của bữa tiệc ở tầng một.
Hai bên lần đầu gặp mặt, do Phạm Giai dắt mối.
Đột nhiên dẫn theo một người bạn đến, dù sao cũng phải thông báo cho chủ nhân một tiếng.
Chủ nhân của nhà này tên là Lâm Hạ, là một thiên kim tiểu thư.
Cô ấy cũng không ngờ Lộ Vân Thư sẽ đến, càng là lần đầu tiên nhìn thấy Lộ Vân Thư ngoài đời.
Hai người gặp mặt, nói chuyện vài câu, tự giới thiệu, đều rất lịch sự.
Nhìn Lộ tổng xinh đẹp trước mặt, Lâm Hạ vui vẻ chào đón.
Sau đó bị Phạm Giai kéo sang một bên.
“Nhờ cậu một việc.”
“Chuyện gì?”
“Lần này nếu có ai hỏi về xu hướng tính dục của tớ và cậu, đặc biệt là tớ, cậu cứ nói là không biết, nhất định phải giữ bí mật đó.”
“?”
Lâm Hạ rất khó hiểu: “Tại sao?”
Phạm Giai: “Ôi, cậu đừng quan tâm, cậu cứ giúp tớ việc này là được.”
Cô ấy chắp hai tay, vẻ mặt đáng thương nhìn Lâm Hạ: “Cầu xin cậu~”
Lâm Hạ thỏa hiệp: “Được rồi được rồi, làm theo lời cậu nói.”
Sau đó kéo Phạm Giai đang định rời đi lại: “Nói đi cũng phải nói lại, buổi tiệc này của tớ còn có cả vợ trước của chủ tịch Thẩm, không sao chứ?”
Phạm Giai hào phóng khoát tay: “Không sao!”
Lâm Hạ lại hỏi: “Nhưng sao Lộ tổng lại đột nhiên đến đây?”
Cô ấy chưa từng gặp Lộ Vân Thư, nhà họ cũng không có qua lại với nhà họ Lộ.
Nhận thức của cô ấy về Lộ Vân Thư đều bắt nguồn từ “nghe nói”.
Nghe nói vị Lộ tổng này rất thông minh, rất tài giỏi, nghe nói vị Lộ tổng này rất xinh đẹp, nhưng rất lạnh lùng, không thích cười.
Lâm Hạ lén quay đầu nhìn lại.
Lộ tổng xinh đẹp đứng bên cửa sổ, khoanh tay trước ngực, yên lặng nhìn bữa tiệc náo nhiệt ở sân sau, cả người ung dung bình tĩnh, khí chất thanh lãnh, giống như ánh trăng xa vời vợi.
Ừm, đúng là không thích cười.
Lâm Hạ thu hồi tầm mắt, nhìn Phạm Giai.
Phạm Giai cười một tiếng: “Ừm… là, tâm trạng cô ấy không được tốt lắm, cho nên tớ mới rủ cô ấy đến đây thư giãn một chút.”
Lâm Hạ: “À ra vậy…”
Tâm trạng không tốt à, thảo nào không thích cười.
Lộ Vân Thư hoàn toàn không biết gì về cuộc đối thoại của họ, đang thất thần nhìn sự náo nhiệt phía sau.
Tâm trí của cô đều bay đến một người nào đó trên tầng hai rồi.
Cô xuất hiện ở buổi tụ tập này là vì Phạm Giai, cũng vì Cận Hàm Sương.