Hàng mi của cô gái trẻ khẽ run, cô ấy vội dời tầm mắt, trong đầu còn vương lại một màu trắng muốt như sữa, tạo nên sự tương phản mãnh liệt với đôi môi sắc hồng của Diệp Tuyết Như.
“Không ạ.” Lâm Từ Ái cúi đầu nhìn mũi chân mình: “Không lâu đâu ạ.”
Căn hộ của Diệp Tuyết Như khá rộng rãi, tiện nghi cũng khá đầy đủ. Cô ở một mình, đồ đạc không nhiều nên căn phòng vô cùng sạch sẽ.
Diệp Tuyết Như đã dành cho Lâm Từ Ái phòng ngủ ngay cạnh phòng mình.
Cô đi trước, đến lúc mở cửa mới để ý đến hành động của người phía sau.
Cô gái trẻ nhận ra ánh mắt của cô đang dừng lại, những ngón chân trần bên dưới ống quần hơi co lại, dễ dàng cảm nhận được sự lạnh lẽo của sàn nhà. Cô ấy đang xách một chiếc vali cồng kềnh, phần lớn trọng lượng đều đè lên người.
Diệp Tuyết Như nhìn món đồ cô ấy đang xách, nhíu mày hỏi: “Sao không đặt xuống?”
Nền gạch sạch bóng loáng, trong khi món đồ mà cô ấy mang theo sau một chuyến đi dài rõ ràng đã dính đầy bụi bẩn. Nhà cô ấy ở một huyện nhỏ, đến đây phải đi xe khách rồi chuyển tàu hỏa, nơi dòng người đông đúc, nên cả người cũng nhuốm vẻ phong trần mệt mỏi.
Trong khi người trước mặt lại vô cùng tươi tắn sạch sẽ, trên người còn thoang thoảng mùi nước hoa dễ chịu.
Lâm Từ Ái đứng cách cô vài bước: “Hơi bẩn ạ.”
Cô gái trẻ đáp lại một cách cẩn trọng, cúi đầu không dám nhìn cô, dường như sợ sẽ chọc giận chủ nhà, để rồi giây tiếp theo sẽ bị đuổi đi vậy.
Diệp Tuyết Như lúc này mới nhận ra mình quên lấy dép đi trong nhà cho cô ấy, nhưng cô em đến ở nhờ lại quá yên tĩnh, không chủ động nhắc nhở về sự sơ suất của cô, cứ thế đi chân trần trên nền gạch lạnh lẽo, lặng lẽ xách hành lý nặng trịch vào nhà.
Diệp Tuyết Như nhớ lại hồi nhỏ mình từng kèm cô bé học bài, mỗi lần làm sai cũng đều có vẻ mặt căng thẳng và bối rối này.
Một mình đến nơi xa lạ, ở nhờ nhà người khác, luôn sẽ có sự bất an và sợ hãi như vậy. Huống hồ hôm nay cô về muộn, lại còn để cô bé phải đứng đợi vô ích ngoài cửa không biết bao lâu.
“Không bẩn đâu. Đặt xuống đi.” Diệp Tuyết Như nói: “Cứ coi như nhà mình là được.”
“Sau này em sẽ ở đây, bên cạnh là phòng ngủ của tôi.” Diệp Tuyết Như chỉ vào cánh cửa đối diện, rồi thả tay khỏi nắm đấm cửa: “Tôi đi lấy cho em đôi dép.”
“Cảm ơn chị Tuyết Như.” Lâm Từ Ái nói lời cảm ơn.
Nhưng cô ấy vẫn không đặt đồ xuống, cứ thế xách vào trong. Cô gái trẻ luôn có một sự bướng bỉnh khó tả.
Sau khi cất đồ xong, Lâm Từ Ái chủ động nói muốn đi tắm. Phòng tắm tách biệt với phòng ngủ, thiết bị cũng còn mới. Diệp Tuyết Như lấy khăn tắm cho cô ấy, rồi chuẩn bị sẵn đồ dùng tắm rửa.
Thiết bị phòng tắm trong nhà Diệp Tuyết Như rất mới, Lâm Từ Ái ở nhà chưa từng tiếp xúc với những thứ như vậy.