Chương 10

Gân xanh trên cổ nổi rõ, đỏ đến đáng sợ, trong khi chủ nhân lại cố gắng giữ vẻ mặt bình thản.

Ánh mắt cô gái trẻ cúi xuống, chăm chú nhìn lòng bàn tay cô.

Ngón tay của Diệp Tuyết Như thon dài, làn da trắng nõn, khớp xương mu bàn tay rõ ràng, mạnh mẽ nhưng không hề thô kệch.

Cô hoàn toàn không biết, trong khoảnh khắc vừa rồi, mình đã vô tình chạm vào một vùng nhạy cảm còn chưa trưởng thành, đầy nguy hiểm.

Cổ họng thanh tú của cô gái trẻ khẽ động, cô ấy nuốt khan, suýt chút nữa đã bật ra một tiếng khẽ.

Diệp Tuyết Như biết cô bé lại thẹn thùng rồi.

Nhưng cô ấy da mặt mỏng, tâm lại mềm yếu, chỉ đỏ bừng mặt không dám phản kháng.

Diệp Tuyết Như cảm thấy ngượng ngùng trong chốc lát.

Không biết là vì hôm nay quá mệt mỏi, hay vì lần đầu tiên có người chờ mình về nhà khiến trong lòng dấy lên những gợn sóng cảm xúc.

Hoặc có lẽ, là do cô gái trẻ đã dùng một chút nước hoa, hương vị rất dễ chịu, như một loại hương thơm quyến rũ, mê hoặc, mới làm cô nhất thời mất đi kiềm chế, lại trêu chọc cô bé.

Diệp Tuyết Như xoa nhẹ thái dương, đưa hộp quà đang cầm trên tay cho cô ấy: “Nếu không thích hợp thì có thể nói với chị.”

Cô mua dựa trên cỡ giày ước chừng, không biết có chọn đúng kích cỡ hay không.

Trên túi có in logo thương hiệu, họa tiết thiết kế rất đẹp, ngay cả chất liệu túi cũng rất chắc chắn và đứng form.

Nhìn qua là biết món quà này giá cả đắt đỏ.

Cô gái trẻ nhìn cô với ánh mắt mang theo sự hoài nghi, động tác do dự, dường như muốn từ chối.

Diệp Tuyết Như khẽ nâng cằm, nhẹ nhàng lướt nhìn cô ấy một cái, với hàm ý không cho phép từ chối.

Lâm Từ Ái đành lòng nhận lấy, khẽ đáp bằng giọng nhỏ xíu: “… Cảm ơn chị Tuyết Như.”

Lâm Từ Ái ôm chiếc túi quà tinh xảo, lủi thủi theo sau Diệp Tuyết Như, như một chú cún con đang tập đi.

Cuối cùng, cô ấy dừng lại trước cửa phòng mình, nhìn cô đóng cửa lại.

Bóng dáng cô ấy in ngược trên cánh cửa phòng đã đóng.

Cái bóng đen vẫn bất động, như thể thời gian đã ngưng đọng, đứng bất động một lúc lâu mới chậm rãi bước vào căn phòng kế bên.

Cô ấy đặt chiếc túi lên giường gọn gàng.

Từng chút một cẩn thận bóc tách những món đồ bên trong, để chúng hiện ra dưới ánh đèn.

Bên trong là đôi giày thể thao mẫu mới nhất mùa này, kích cỡ lại vừa vặn như được đo ni đóng giày cho cô ấy.

Lâm Từ Ái nhìn chằm chằm con số trên đó, đôi mắt đen láy như muốn xuyên thủng nó.

“Chị Tuyết Như…”

“Sao chị ấy lại biết cỡ giày của mình nhỉ?”

Tư duy của cô gái trẻ bay bổng rất nhanh, không biết đã lạc đến chân trời góc biển nào.

Cô ấy cố gắng tìm mọi lý do để giải đáp nghi vấn trong lòng.

Cuối cùng lại không thể thoát khỏi tia hy vọng nhỏ nhoi đó.

Có lẽ…

Người chị Alpha trẻ tuổi này, quan tâm đến cô ấy hơn cả những gì cô ấy dám mong ước?