Chương 1

“Tuyết Như, chiều nay Tiểu Ái đến nhà con đấy, con nhớ để ý chăm sóc con bé nhé.”

Công việc của Diệp Tuyết Như bận rộn nên thường về nhà không đúng giờ, mẹ Diệp sợ con gái quên mất chuyện này nên đã cố ý gọi điện nhắc nhở.

Diệp Tuyết Như vừa họp xong, liếc nhìn đồng hồ treo tường trong văn phòng, rồi đáp vào điện thoại: “Con biết rồi.”

Mẹ Diệp đã nói chuyện này với cô từ mấy hôm trước.

Con gái của nhà hàng xóm đối diện trước khi nhà họ Diệp chuyển đi năm nay vừa vào đại học. Thành tích của cô bé rất tốt, học tại ngôi trường cũ của Diệp Tuyết Như là đại học Tinh Thành.

Quan hệ hai nhà vốn không tệ, nên mới nhờ mối quan hệ này để nhờ Diệp Tuyết Như, người đang sống ở Tinh Thành, để mắt tới cô bé giúp.

Từ sau khi gầy dựng sự nghiệp, Diệp Tuyết Như cũng ít khi về lại nơi đó, ấn tượng về cô em nhà hàng xóm vẫn còn dừng lại ở thời cô bé học cấp hai. Vóc người nhỏ nhắn, rất gầy, không thích nói chuyện, vừa yên tĩnh lại hướng nội.

Nghe nói cô bé phân hoá muộn, đến bây giờ vẫn chưa xác định được giới tính thứ hai.

Như vậy cũng tốt, tin tức tố Alpha của Diệp Tuyết Như quá mức mạnh mẽ, cô bé vẫn chưa phân hoá thì cũng giống như một Beta có sức cảm nhận thấp, ở chung một nhà cũng sẽ không có gì bất tiện.

Chỉ là ở nhờ mấy tháng mà thôi, chắc cũng sẽ không có sự cố gì quá lớn.

Diệp Tuyết Như nhẩm tính thời gian, quyết định về căn hộ sớm hơn một chút, nhưng không ngờ cô gái trẻ còn đến sớm hơn cả cô, đang bị kẹt lại ngoài cánh cửa đóng chặt.

Mấy năm không gặp, người trong ký ức đã hoàn toàn thay đổi. Các cô gái cũng có sự thay đổi đáng kinh ngạc trước và sau dậy thì, cô gái trước mắt cao lớn dong dỏng, chiếc áo khoác thể thao rộng rãi càng làm nổi bật vẻ mỏng manh, chỉ có tính cách là vẫn giữ nguyên vẻ hướng nội như trước.

Hoàn toàn đối lập với khí chất của nữ Alpha vừa bước ra từ thang máy.

Nữ Alpha mặc một bộ đồ công sở chững chạc, áo sơ mi trắng hơi mở cúc, đôi chân dưới chiếc váy ôm vừa dài vừa thẳng, gót giày cao gõ xuống sàn nhà.

Từng bước tiến về phía cô ấy.

Ánh mắt Lâm Từ Ái vẫn luôn dõi theo người phụ nữ đang đến gần, dường như sau khi đã nhận ra, cô ấy mới rụt rè cúi đầu, khẽ gọi cô.

“Chị Tuyết Như.”

Diệp Tuyết Như “ừ” một tiếng, cúi đầu nhập mật khẩu: “Chờ lâu chưa?”

Cái nóng cuối tháng Tám vẫn chưa xua đi được sự oi ả của mùa hè, Tinh Thành không gần biển nên thời tiết có phần ngột ngạt. Lúc xuống xe, Diệp Tuyết Như đã cởi bớt chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi, để lộ ra phần xương quai xanh xinh đẹp nhằm thoát bớt hơi nóng trong người.

Cô gái trẻ đứng bên cạnh cô rất cao, từ góc nhìn của cô ấy luôn có thể vô tình thấy được khung cảnh đặc biệt ấy.