Chương 5: Chơi game

Hai chữ đơn giản, mà ẩn chứa rất nhiều hàm ý.

"Không rảnh" có thể hiểu là: “Tôi không có thời gian để tức giận với loại người không quan trọng như cậu, nói chuyện với cậu thôi cũng là phí thời gian, phí cuộc đời, cậu nghĩ tôi sẽ tức giận với hạng người như cậu sao?”

Một câu đánh người không để lại dấu, Mục Chanh ăn vài cú đòn vô hình liên tiếp, tức mà không tìm được lý do để nổi giận.

Nàng hít sâu một hơi, biết điều mà ngậm miệng bỏ đi.

Mục Chanh liếc sang cái đứa gây họa đang xem kịch vui là Tiêu Tiểu Lê, trừng mắt làm động tác cắt cổ.

Tiêu Tiểu Lê nhếch môi cười hề hề, ghé sát lại thì thầm: “Thế rốt cuộc… cậu có mộng xuân không?”

Mục Chanh bẻ ngón tay “rắc rắc”: “Thế cậu muốn bị ăn đòn ngay bây giờ đúng không?”

Còn về cái giấc mơ kỳ lạ kia, Mục Chanh có chút hoài nghi, nhưng nàng cố tình không nghĩ sâu, chỉ xem đó như một giấc mơ sống động hơn bình thường mà thôi.

Thứ Bảy, không có tiết học, Mục Chanh ở lì trong ký túc xá chơi game.

“Cậu lên đi! Lên là win! Có mình hỗ trợ, sợ gì? Tin tưởng mình một lần thôi!” Nàng mặc bộ đồ ngủ màu đỏ chót hàng “bà ngoại”, nửa nằm trên giường, cầm điện thoại, chỉ đạo chiến thuật: “Mid vừa đi gank top rồi, tranh thủ qua farm lane đi! Rừng không có, cậu cướp luôn bãi quái đi, cướp kinh tế thì sao, ai bảo cậu là Ad chứ!”

Một con support 0/10 kéo theo Ad 0/8 đi farm rừng, đồng đội chửi rủa không ngớt.

Mục Chanh chỉ bĩu môi, khôn ngoan tắt luôn voice chat.

Kết quả, chẳng ngoài dự đoán: Thua tơi bời.

Mục Chanh thong thả ăn miếng lạp xưởng cay, rồi mở game tiếp theo, chẳng mảy may quan tâm.

Bất ngờ, có thứ gì đen đen bay qua trước mặt nàng.

Mục Chanh đưa tay quơ đi, rồi cảm thấy không ổn, ngẩng đầu nhìn.

Một con gián… biết bay.

Đồng tử co rút, kinh hoàng, game cũng quẳng sang một bên, nàng nhảy phắt khỏi giường.

Không ngờ con gián kia như thể nhắm trúng nàng, cứ bay lượn lòng vòng quanh đầu.

Mục Chanh chân trần chạy khắp ký túc xá, hét to: “Đồ đen sì đen kịt kia, cút ra xa mau cho tôi!”

Đúng lúc ấy, Trọng Ánh Chi từ phòng tắm bước ra.

Cô mặc áo choàng tắm trắng, lộ xương quai xanh mờ mờ, trên người vẫn còn hơi nước, gương mặt trắng nõn ửng hồng, vai còn khoác khăn lông khô, tóc dài nâu vàng ướt nhẹp nhỏ từng giọt nước xuống.

Con gián rơi xuống đất, chạy loạn dưới chân Mục Chanh.

Nàng nổi da gà, não tê liệt, phản xạ bản năng là nhảy về phía Trọng Ánh Chi.

Trọng Ánh Chi ngẩn người trước tình huống bất ngờ, theo bản năng… ôm lấy cô.

Mục Chanh bị bế bổng lên, trong vòng tay Trọng Ánh Chi.

Hai người mặt đối mặt, ánh mắt giao nhau, bầu không khí ngượng ngùng bao trùm.

Lúc này, Tiêu Tiểu Lê đẩy cửa bước vào, tay xách hộp đồ ăn, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì ngẩn ngơ: “Hai người đang chơi trò... công chúa bế à?”

Trọng Ánh Chi nhíu mày đẹp đẽ, giây tiếp theo buông tay.

Mục Chanh không kịp phản ứng, rơi bịch xuống đất, mông tiếp đất trước, hét lên đau đớn: “Á!!”

Trọng Ánh Chi không để ý, cúi đầu nhìn chiếc khăn trên vai, trên đó in hằn hai dấu tay dính dầu mỡ.

Mục Chanh vừa ăn lạp xưởng xong, chưa lau tay sạch sẽ.

Trong lúc giãy giụa vì gián, tay dính dầu mỡ vô tình chạm trúng khăn tắm của Trọng Ánh Chi.

Mục Chanh ôm mông, mặt nhăn nhó, lồm cồm bò dậy, bực tức: “Cậu không thể báo trước một tiếng trước khi buông à? Làm mình đau chết được! Cậu không thấy áy náy tí nào à?”

Trọng Ánh Chi tháo khăn khỏi vai, lạnh nhạt: “Người nên thấy áy náy phải là cậu.”

P/s: Nhân tiện thấy Mục Chanh chơi gêm Vương Giả Vinh Diệu, có ai chơi Liên Quân giống toi khum :<