Chương 16: Ghé qua

Trọng Ánh Chi thu ánh mắt lại, nhạt nhẽo: “Cậu vừa nói chuyện với tôi sao?”

Giang Chính Chỉ nở nụ cười rực rỡ: “Đúng vậy, mình đang nói với cậu.”

Trọng Ánh Chi liếc cậu một cái: “Chúng ta quen nhau à?”

Giang Chính Chỉ sượng sùng, cười gượng hai tiếng: “Chúng ta cùng lớp, vừa rồi còn ngồi cạnh nhau, thực ra nhiều lần mình cũng ngồi cạnh cậu, coi như bạn cùng bàn, cậu không để ý sao?”

“Thế à?” Trọng Ánh Chi ánh mắt lạnh nhạt: “Không nhớ, cũng không để ý.”

Nói xong, cô không buồn chờ phản ứng, quay bước đi về phía ký túc xá.

Đi được mấy bước lại dừng, suy nghĩ chốc lát, rồi quay hướng tới phòng y tế.

Giang Chính Chỉ nhìn bóng lưng xa dần, môi nhếch lên một nụ cười đầy hứng thú.

Càng khó theo đuổi, càng thú vị.

Người bạn bên cạnh chạy tới, khoác vai anh ta: “Thôi đi, đừng phí công, cậu chẳng theo đuổi nổi đâu.”

Giang Chính Chỉ chẳng buồn để ý: “Chưa chắc.”

“Chưa chắc cái gì mà chưa chắc, đừng mơ, cậu biết cậu ta là ai không? Con gái độc nhất của nhà họ Trọng đấy, cậu ta chẳng có một người bạn nào ở trường, không phải vì không kết giao được, mà là cậu ta khinh thường chúng ta, chẳng thèm dây dưa, vị thế của cậu ta, cả đời cậu cũng chẳng với tới được đâu.”

Giang Chính Chỉ không tức giận, chỉ xoa khóe môi, nụ cười càng hăng hái.

Trước cửa phòng y tế, Trọng Ánh Chi do dự, đứng ngoài không vào.

Bác sĩ Lâm nhìn thấy liền bước ra, hỏi: “Đến thăm Mục Chanh à?”

“Đi ngang qua.” Trọng Ánh Chi phủ nhận.

Bác sĩ Lâm cười, không vạch trần: “Ở tuổi này có vài người bạn cũng tốt, cứ lẻ loi mãi cũng chẳng hay.”

“Bạn bè?” Trọng Ánh Chi hừ lạnh: “Tôi chỉ không muốn nợ ân tình, chỉ vậy thôi.”

“Không vào xem sao?” Bác sĩ Lâm cười hỏi.

Trọng Ánh Chi nhíu mày: “Tôi nói là đi ngang qua.”

Bác sĩ Lâm gật gù: “Ừ, biết rồi, đi ngang qua, thế đi ngang qua, có muốn vào xem không?”

Ánh mắt lạnh lùng của Trọng Ánh Chi khiến không khí như trầm xuống.

Nhưng bác sĩ Lâm không hề sợ, anh ấy đã quen với tính cách cô.

“Em ấy không sao, chỉ hơi yếu, truyền dịch xong là có thể về.”

“Tôi không hỏi.” Nói xong, Trọng Ánh Chi xoay lưng bỏ đi.

Bác sĩ Lâm nhìn bóng lưng khuất dần, khẽ lắc đầu cười, ánh mắt xoay chuyển như nghĩ ra ý gì thú vị.

Mục Chanh nhìn bát cháo thịt nóng hổi trước mặt, bất ngờ: “Bác sĩ nói... cháo này là Trọng Ánh Chi mua cho em?”

Bác sĩ Lâm gật đầu: “Cô nhóc ấy vừa tới xem em đấy.”

Mục Chanh ló đầu nhìn ra ngoài: “Sao em không thấy cậu ta vào?”

“Em ấy hay ngại.” Bác sĩ Lâm mặt không đỏ tim không loạn mà bịa: “Tôi là người quen cũ, nhìn nó lớn lên, con bé lạnh lùng, nói chuyện chẳng dễ nghe, nhưng lòng không xấu. Từ nhỏ tới giờ nó chưa có bạn, cũng chẳng giỏi giao tiếp. Hai người cùng phòng, mong em chiếu cố nhiều hơn.”

Mục Chanh múc một thìa cháo, nếm thử, gật gù: “Cậu ta đúng là chẳng biết nói chuyện, cái miệng đó nhiều lần làm em nghẹn họng rồi.”

Bác sĩ Lâm ghé lại gần, hạ giọng: “Thật ra con bé cũng muốn kết bạn với em, chỉ là ngại, không nói thẳng được.”

Mục Chanh giật mình, đánh rơi thìa vào bát: “Bác sĩ, bác đang đùa em đấy à?”

Bác sĩ Lâm vẻ mặt nghiêm túc: “Tôi nói thật, trước còn nhắn tin hỏi tôi chuyện cảm một tháng chưa khỏi, rõ ràng là lo cho em.”

Mục Chanh bán tín bán nghi, chìm vào trầm ngâm.

Bác sĩ Lâm kiểm tra chai dịch truyền, còn lại nửa chai, anh ấy nói: “Cơ thể không có vấn đề lớn, truyền xong chai này thì từ từ sẽ hồi phục, nhưng thể chất của em yếu quá, bình thường nên vận động nhiều hơn, rảnh thì ra sân chạy bộ đi.”