Hôm ấy, trên bàn nàng bỗng xuất hiện một hộp thuốc cảm mới tinh chưa mở.
Mục Chanh cầm lên, nhìn ngắm, đầy nghi hoặc.
Đây là thuốc của ai? Ai để ở đây?
Dường như nghĩ tới điều gì, nàng quay đầu nhìn Trọng Ánh Chi đang gõ máy tính, khẽ nhướng mày.
Thuốc này... là cô đưa sao?
Mục Chanh nhìn hộp thuốc cảm trong tay, chẳng hiểu sao trong lòng bỗng ấm lên, tự nhiên đổi cách nhìn về Trọng Ánh Chi, thấy cô hình như cũng không đến nỗi tệ.
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, Mục Chanh lại vội lắc đầu phủ nhận, đồng thời tự mắng thầm.
Trước cậu ta đã vả mặt mình bao nhiêu lần, giờ chỉ cần cho một miếng ngọt là mình đã quên sạch rồi sao?
Thế thì thất bại quá.
Hừm, Mục Chanh vốn dĩ chẳng có mấy nguyên tắc và cũng không kiên định lắm.
Nàng kéo ghế lùi ra một chút, ngẩng đầu nhìn lên, tăng âm lượng: “Cảm ơn nhé.”
Trọng Ánh Chi dừng tay gõ phím, liếc về phía nàng.
Mục Chanh lắc lắc hộp thuốc trong tay: “Thuốc cảm cậu để tôi, tôi nhận rồi, cảm ơn.”
Trọng Ánh Chi nhíu mày, không đáp.
Vừa nói xong, Tiêu Tiểu Lê đang định ngủ trưa nghển đầu vươn cổ, khé khé ho mấy tiếng như muốn nhắc.
Mục Chanh ngạc nhiên nhìn cô ấy: “Cậu cũng bị cảm hả?”
“Không phải, mình muốn nói là...” Tiêu Tiểu Lê định nói mà lại thôi.
“Muốn nói gì thì nói đi, ấp a ấp úng thế, có gì thì nói thẳng.” Mục Chanh liếc cô ấy một cái.
Tiêu Tiểu Lê chỉ vào hộp thuốc trong tay nàng: “Hôm mình xuống lấy hàng, cậu bảo mình mua hộ một hộp thuốc cảm phải không, cái cậu đang cầm là cái đó đó.”
Mục Chanh chợt đứng sững, mặt thoáng xanh thoáng tái, như nhớ ra điều gì.
Nàng lén liếc Trọng Ánh Chi, cô không có phản ứng gì, tiếp tục gõ máy làm việc của mình.
Suýt nữa là lại ảo tưởng rồi, Trọng Ánh Chi đúng là kẻ ăn cháo đá bát, sao có thể tốt bụng mang thuốc đến cho mình chứ, mình nghĩ nhiều quá rồi.
Biểu tượng tin nhắn chớp một cái, Trọng Ánh Chi bấm mở khung chat, là một tin nhắn từ bác sĩ Lâm.
Bác sĩ Lâm: “Tôi vừa họp, giờ mới rảnh, có việc gì sao?”
Trọng Ánh Chi mấy ngón tay xương xương gõ nhanh vài phím: “Một người cảm một tháng không khỏi, ho, sổ mũi nhưng không sốt, thế là sao?”
Câu hỏi ngắn gọn, không thừa lời, lạnh lùng như chính con người cô.
Bác sĩ Lâm lo lắng trả lời: “Là em hay là người khác bị vậy?”
Trọng Ánh Chi: “Không phải của tôi, hỏi hộ người khác.”
Bác sĩ Lâm thở phào, anh ta vốn là bác sĩ riêng của nhà họ Trọng, lý do anh ta làm việc ở phòng y tế của trường phần lớn là vì Trọng Ánh Chi.
Chủ tịch Trọng không yên tâm để Trọng Ánh Chi sống một mình ở trường, nên đã sắp xếp anh ta trực ở đó để phòng khi cần.
Bác sĩ Lâm đã chăm sóc Trọng Ánh Chi từ lúc cô còn nhỏ, cũng hiểu phần nào tính cô: lạnh lùng, ít quan tâm người khác, chẳng ngờ lần này cô lại đi hỏi thay người khác.
Bác sĩ Lâm tò mò: “Là ai vậy?”
Trọng Ánh Chi mất kiên nhẫn: “Anh nhiều lời thế? Ít nói linh tinh đi, trả lời câu hỏi.”
Nhìn dòng tin nhắn thô lỗ gửi tới, bác sĩ Lâm cũng quen, anh ta nhún vai: “Nếu người ta cảm kéo dài một tháng mà chỉ tự mua thuốc uống thì không ổn, tốt nhất để người ta qua đây cho tôi khám, nếu nặng hơn thì phải vào bệnh viện điều trị.”
Trọng Ánh Chi tắt cửa sổ chat, môi mím lại, nhìn liếc người đang ho khan.
Mục Chanh ho đến rách phổi, ôm lấy ngực muốn nôn, chạy vào nhà vệ sinh mà cũng không nôn được gì ra.
Lần này có vẻ bệnh nặng hơn các lần cảm trước.
Tiêu Tiểu Lê lo lắng hỏi: “Cậu không sao chứ?”