Chương 13: Bôi thuốc

Vết thương ở tai mỗi ngày đều phải thay thuốc, Mục Chanh đứng trước gương ngoài ban công, loay hoay tự bôi thuốc cho mình.

Trọng Ánh Chi đi tới rửa mặt, mở vòi nước rửa tay, tiện nghiêng đầu liếc nàng một cái.

Mục Chanh tay cầm lọ thuốc, trừng mắt: “Nhìn gì mà nhìn.”

Trọng Ánh Chi thu lại ánh mắt, tắt vòi nước, lau tay xong thì quay người bỏ đi.

Mục Chanh giơ nắm đấm về phía bóng lưng kia: “Thật muốn đấm chết con người này.”

Nắm đấm còn chưa hạ xuống, Trọng Ánh Chi đột ngột quay lại.

Mục Chanh cứng người, khóe miệng giật giật, vội thu tay về, quay sang tiếp tục bôi thuốc trước gương.

Trọng Ánh Chi quan sát động tác của nàng, thấy mỗi khi bôi thuốc hơi mạnh tay thì nàng lại đau đến hít một hơi lạnh.

Đôi mắt xanh nhạt sâu thẳm, bờ môi mím lại, thoáng do dự, rồi cô bước tới.

Cô cầm lấy lọ thuốc từ tay Mục Chanh.

Mục Chanh ngẩn ra: “Cậu lấy thuốc của tôi làm gì?”

Trọng Ánh Chi mặt không đổi sắc, bóp ra một ít, nhẹ nhàng bôi lên vết thương nơi tai nàng.

Mục Chanh hơi né ra sau: “Có chuyện gì đây, cậu bỗng có lương tâm à, còn tốt bụng bôi thuốc cho tôi? Rốt cuộc hôm nay mặt trời mọc ở đằng tây hay là cậu định mưu hại tôi thế?”

Trọng Ánh Chi ánh mắt lộ vẻ khó chịu: “Nếu không muốn một mình chật vật trước gương thì im miệng lại.”

Mục Chanh thức thời không lắm lời nữa, dù sao tự mình bôi thuốc trước gương cũng bất tiện.

Hôm nay Tiêu Tiểu Lê không ở đây, nên nàng mới phải khổ sở tự xoay sở.

“Cậu nhẹ tay thôi đấy.” Mục Chanh dặn dò.

Trọng Ánh Chi ánh mắt lạnh đi: “Tôi bảo cậu đừng nói chuyện, nghe không hiểu à?”

Mục Chanh gật đầu, làm động tác “kéo khóa miệng”, nhịn thì nhịn, vì đang phải nhờ vả.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, mặt kề mặt, thậm chí có thể nghe rõ nhịp thở của nhau.

Ngón tay mát lạnh của Trọng Ánh Chi khẽ chạm vào tai nàng, động tác bôi thuốc nhẹ nhàng, không đau, ngược lại còn thấy hơi nhột.

Mục Chanh khẽ hít mũi, trên người cô có mùi hương bạc hà nhàn nhạt, khá dễ chịu.

Không cho nói chuyện, vậy chỉ có thể lặng lẽ nhìn, mái tóc dài suôn mượt ngang eo.

Đôi mắt xanh nhạt như tinh linh, thật bắt mắt, gương mặt với từng đường nét đều hoàn hảo.

Cái nết hơi ối dồi ôi, nhưng gương mặt này quả thực rất đẹp...

Mục Chanh âm thầm cảm thán.

Trọng Ánh Chi hơi nhíu mày: “Nhắm mắt lại.”

“Hả?” Mục Chanh ngẩn ra, rồi giật mình lùi lại một bước: “Cậu... bảo tôi nhắm mắt làm gì?”

“Thế nào? Chẳng lẽ nghĩ tôi định hôn cậu?” Trọng Ánh Chi cười lạnh: “Cậu cứ nhìn chằm chằm tôi, tôi rất khó chịu.”

Mục Chanh bĩu môi: “Ai thèm nhìn cậu.”

Nàng chỉ vào con gấu bông dán trên cửa kính ban công: “Tôi nhìn con gấu bông sau lưng cậu cơ, ai thèm nhìn cậu.”

Trọng Ánh Chi khẽ cười lạnh, không nói gì, chẳng biết là tin hay không.

Bôi thuốc xong, cô ném lọ thuốc lên bồn rửa, rửa tay sạch sẽ rồi bỏ đi.

Mục Chanh nhìn bóng lưng xa dần, lại vung tay chân múa may: “Sao lại có người đáng ghét như vậy chứ, nếu không phải trong cái giấc mơ không biết thật hay giả kia, cậu đối xử với tôi khá tốt, thì giờ tôi còn thèm để ý cậu chắc.”

Tai họa luôn nối tiếp nhau, vết thương ở tai Mục Chanh vừa mới đỡ chút thì hôm sau nàng lại bị cảm.

Vốn thể chất dễ cảm, nên trong ngăn kéo lúc nào cũng sẵn thuốc cảm.

Trước đó Trọng Ánh Chi bị sốt cảm, hai người lại cùng ở ký túc xá, mà cảm cúm thì rất dễ lây, giờ Mục Chanh bị cũng chẳng có gì lạ.

Nàng vừa cảm cúm là kéo dài cả đợt, nào sổ mũi, ho, đầu nặng trĩu... tất cả triệu chứng khó chịu đều đủ cả, uống thuốc cũng chẳng đỡ là bao.