Chương 12: Tức giận

Bác sĩ Lâm vừa dùng bông tẩm thuốc xử lý phần thịt rách vừa đáp: “Vết thương do người cắn, thông thường sẽ không mang virus dại.”

Mục Chanh liếc nhìn Trọng Ánh Chi đang nằm truyền dịch hạ sốt trên giường, nghiến răng nghiến lợi: “Người khác thì có thể không, nhưng cậu ta thì rất có khả năng mang, giống hệt chó dại, em có lòng tốt đưa đến phòng y tế, mà còn bị cậu ta cắn, đã cắn còn cắn nặng như vậy.”

Bác sĩ Lâm lắc đầu cười: “Không cần tiêm vắc-xin dại, nhưng vết thương của em khá sâu, tiêm phòng uốn ván là cần thiết.”

Mục Chanh nhếch miệng, lửa giận trong lòng càng bùng lên, chửi thầm: “Đáng lẽ em nên để cậu ta sốt cho tới ngốc luôn, tự dưng xen vào làm gì, cứ ngồi chơi game không phải tốt à, game không vui sao, cứ phải chuốc khổ vào người.”

Vết thương trên tai xử lý xong, Mục Chanh tức tối bỏ đi, đi được mấy bước lại dừng chân, quay đầu thấy Trọng Ánh Chi nằm đơn độc trên giường, trông thật tội nghiệp.

Mục Chanh thở dài, giơ tay vỗ nhẹ lên mặt mình: “Sao mày lại lo chuyện bao đồng thế chứ.”

Lúc vỗ mặt còn không cẩn thận đυ.ng tới vết thương ở tai, đau đến nhăn nhó.

Cuối cùng, nàng vẫn ở lại, ngồi cạnh giường, định chờ Trọng Ánh Chi truyền xong rồi mới đi.

Giữa chừng, Trọng Ánh Chi tỉnh lại, nghiêng đầu thấy có người đang gục ngủ bên giường, tai quấn băng gạc, mặc bộ đồ ngủ đỏ chói quê mùa, ngủ say sưa, thỉnh thoảng còn chép miệng, như đang mơ thấy gì ngon lành.

Trọng Ánh Chi nhìn chăm chăm vào băng gạc trên tai nàng, mí mắt khẽ hạ xuống, không biết nghĩ gì.

Người đang ngủ say bỗng giật giật mắt, mơ màng tỉnh dậy, vươn vai.

Vừa mở mắt đã thấy Trọng Ánh Chi nhìn mình, Mục Chanh ngáp một cái, hỏi: “Cậu tỉnh rồi à, còn chỗ nào thấy khó chịu không?”

Mục Chanh đưa tay muốn thử trán cô, xem có còn sốt không, nhưng tay chưa chạm tới thì đã bị cô gạt ra.

Tay Mục Chanh bị hất sang một bên: “Tôi nói này, cậu...”

Trọng Ánh Chi ngắt lời: “Tôi không thích người khác chạm vào.”

Mục Chanh nghẹn lời, hít sâu một hơi, bình tĩnh lại: “Thôi, tôi lười chấp cậu, cậu nhìn thấy tai tôi chưa, lớp băng gạc dày thế này, quá nổi bật, chắc cậu thấy rồi chứ?”

Trọng Ánh Chi chẳng thèm liếc mắt.

Mục Chanh chống nạnh: “Đó là do cậu làm, chính xác là cậu cắn, cậu nhớ không?”

Trọng Ánh Chi thản nhiên, không chút áy náy: “Tôi bị sốt, chứ đâu có mất trí nhớ.”

Mục Chanh chớp mắt, giả vờ ngạc nhiên: “Ôi chao, chị đây còn nhớ à, hiếm thật đấy, khó lắm mới nhớ được.”

Trọng Ánh Chi ngồi dậy nửa người, cầm ly nước trên tủ đầu giường, nhấp một ngụm, nhàn nhạt nói: “Tôi với cậu không quen, gọi ‘chị’ không hợp.”

Mục Chanh trợn mắt muốn lật cả lên trời: “Tôi cũng chẳng mong cậu nói xin lỗi, nhưng tôi đã cõng cậu tới tận phòng y tế, mệt lả còn chẳng được cảm ơn, cậu nói một câu cảm ơn cũng không quá đáng chứ?”

Trọng Ánh Chi đặt ly nước xuống, nhìn nàng, khẽ cười lạnh: “Chuyện tôi chưa từng nhờ, tại sao phải nói cảm ơn?”

Mỗi lần nói chuyện với cậu ta đều thế, mình thì tức đến mức muốn chửi ầm lên, còn cậu ta lại thản nhiên, chỉ vài câu đã chặn họng, khiến mình chẳng nói thêm được gì.

Mục Chanh nghiến răng: “Được rồi, được rồi, cậu giỏi, là tôi sai, xem như tôi lo chuyện bao đồng, lòng thánh mẫu bộc phát, đầu óc tôi có vấn đề mới đi cứu cậu.”

Nói xong, Mục Chanh giận dữ đứng bật dậy, chẳng thèm để ý xem cô ở lại phòng y tế một mình đáng thương hay không, quay lưng bỏ đi.