Chương 11: Cắn

Người nằm trên giường mắt nhắm nghiền, sắc mặt đỏ bừng, trán đầy mồ hôi, tóc hai bên mai dính bết vào thái dương.

Mục Chanh hoảng hốt, đưa tay lên trán cô...

Rất nóng.

“Trời đất, sốt cao thế này...”

Không kịp nghĩ gì nữa, Mục Chanh cúi người cõng cô lên, loạng choạng rời khỏi ký túc xá, chạy thẳng đến phòng y tế.

Giữa đường, người trên lưng tỉnh lại.

“Thả tôi xuống.” Cô cố gắng giãy giụa, giọng lạnh lùng: “Nghe không? Thả tôi xuống!”

Mục Chanh chẳng buồn để tâm, càng bước nhanh hơn: “Tôi cõng cậu mệt muốn chết, cậu đừng có làm loạn, tới phòng y tế rồi tôi tự khắc thả.”

Tiêu Tiểu Lê theo phía sau, cũng lên tiếng khuyên nhủ: “Ảnh Chi à, đừng cứng đầu nữa, cậu sốt cao rồi, phải đi tiêm hạ sốt mới được.”

Ánh mắt Trọng Ánh Chi trở nên sắc bén, giọng càng lạnh hơn: “Tai cậu bị điếc à? Tôi nói là thả tôi xuống.”

Mục Chanh nổi cáu: “Đúng, tôi bị điếc đấy! Nên làm ơn im miệng lại cho tôi nhờ!”

Bị quát một tiếng, Trọng Ánh Chi quả thật im lặng hẳn, không nói thêm gì, cũng không giãy giụa nữa, dường như đã bị Mục Chanh thành công trấn áp.

“Nói chuyện tử tế thì không nghe, cứ phải để tôi hung dữ một câu mới chịu ngoan, sớm như này thì có phải tốt hơn không.” Mục Chanh vừa thở phào nhẹ nhõm vừa có chút đắc ý.

Nhưng nàng lại bỏ qua một điều, Trọng Ánh Chi không phải là đứa bé ngoan ngoãn nghe lời chịu thỏa hiệp, sự việc bất thường thì ắt có nguyên do.

Quả nhiên, khi sắp đến cửa phòng y tế, người phía sau bỗng động đậy, cô áp sát tai Mục Chanh, nhân lúc bất ngờ, há miệng cắn xuống.

Một cơn đau nhói truyền đến từ vành tai, khiến người ta trở tay không kịp.

Mục Chanh hít một hơi lạnh, kêu đau một tiếng.

Chân không vững, theo sau tiếng “bịch” cả hai cùng ngã xuống đất.

Mục Chanh cố sức gạt ra: “Sao cậu lại cắn người, đau chết đi được, buông ra, mau buông ra cho tôi.”

Trọng Ánh Chi tuy sốt đến mơ màng, nhưng hành động vẫn bướng bỉnh như trước, cắn chặt không nhả, nếm thấy vị tanh ngọt cũng không chịu buông.

Mục Chanh trong chốc lát không thể thoát, đành phải xuống nước: “Coi như tôi sai, tôi xin lỗi, không nên cứ cõng cậu mãi không chịu thả xuống, xin lỗi nhé, cậu buông ra được không?”

Không có tác dụng, Trọng Ánh Chi vẫn không chịu nhả.

Hai người nằm lăn trên đất, một người thì kêu la đau đớn, một người thì cắn chết không buông, cảnh tượng vừa buồn cười vừa lúng túng.

Đối diện tình cảnh này, Mục Chanh vừa đau vừa bất lực: “Lê xấu xa, cậu tính đứng đó hóng chuyện mãi à, mau lại giúp đi.”

Tiêu Tiểu Lê bị nhắc nhở mới giật mình phản ứng, vội vàng chạy tới cố sức gỡ cắn của Trọng Ánh Chi, mất bao nhiêu công sức mới kéo được ra.

Mục Chanh ngồi phệt xuống đất, ôm lấy vành tai bị cắn chảy máu, nước mắt lưng tròng vì đau: “Cậu ta là chó chắc, còn hơn chó dại, cắn thì không chịu buông, đau chết tôi rồi.”

Môi Trọng Ánh Chi dính máu, mắt dõi chằm chằm Mục Chanh, trong ánh nhìn lạnh băng không chút nhiệt độ, khiến người ta vô cớ sợ hãi.

Cô muốn gượng dậy, nhưng cơ thể mệt mỏi yếu ớt không chống nổi, lắc lư một cái rồi ngất xỉu.

Bác sĩ trong phòng y tế nghe thấy động tĩnh bên ngoài, vội chạy ra xem.

Bác sĩ Lâm mặc áo blouse trắng, tóc húi cua gọn gàng, trông hơn ba mươi tuổi.

Anh ta chạy tới bên Trọng Ánh Chi, thử trán cô, nhíu mày nghiêm túc, nhanh chóng gọi người dìu cô vào trong.

Vội vã, bác sĩ Lâm ngoảnh lại nhìn Mục Chanh: “Tai em bị thương khá nặng, vào xử lý vết thương trước đi.”

Mục Chanh gật đầu, ôm lấy tai bước vào.

Trong lúc xử lý, Mục Chanh bất chợt hỏi: “Bác sĩ Lâm, em có cần tiêm vắc-xin ngừa dại không?”