Mỗi khi nhớ đến hình ảnh Trọng Ánh Chi ngồi co rúm dưới lan can, nghẹn ngào khóc nức nở sau khi mình nhảy lầu, tim Mục Chanh lại bất giác nhói đau.
Người đó, người trước nay luôn đối đầu với nàng...
Tại sao lại khóc thương nàng đến như vậy?
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn chẳng thể hiểu nổi.
Mọi chuyện rối như mớ bòng bong, không sao lý giải nổi.
Sau đó, Mục Chanh tiếp tục quay lại ngôi chùa ấy vài lần, hỏi thăm các vị trong chùa, nhưng đều nhận được câu trả lời giống nhau.
Tính cả trụ trì, chùa chỉ có năm người, ai cũng gầy nhom, không hề có vị hòa thượng nào đầu trọc mập mạp, càng không có ai pháp hiệu là Trúc Không.
Người hòa thượng đó... như chưa từng tồn tại.
“Khụ khụ khụ.” Tiếng ho dữ dội vang lên.
Nghe thấy, Mục Chanh ngoảnh đầu nhìn sang phía đối diện.
Người ngồi ở bàn học chính là Trọng Ánh Chi, đang cúi người che miệng ho sặc sụa, trông có vẻ cảm lạnh rồi.
Mục Chanh mở ngăn kéo, lấy ra lọ thuốc cảm để sẵn.
Nàng liếc nhìn viên thuốc trong tay, rồi lại nhìn Trọng Ánh Chi đang ho không ngớt, do dự một chút.
Cuối cùng, Mục Chanh đứng dậy, bước đến trước mặt cô, đưa thuốc ra: “Cảm rồi thì đừng thức khuya học nữa, thuốc này hiệu quả lắm, thử xem sao.”
Tay Trọng Ánh Chi cầm bút khựng lại, ánh mắt rời khỏi sách, liếc nhìn Mục Chanh một cái.
Đôi mắt xanh nhạt ấy đầy xa cách, lạnh lùng như mọi khi.
Mục Chanh gãi mũi, nói thêm một câu: “Đừng hiểu lầm, tôi chỉ sợ cậu bệnh nặng rồi lây sang tôi.”
Trọng Ánh Chi không đáp, gương mặt không chút biểu cảm.
Mục Chanh cũng chẳng mong cô cảm ơn gì, chỉ đặt thuốc lên bàn rồi quay người trở lại giường.
Trọng Ánh Chi liếc nhìn hộp thuốc, rồi lại rút mắt về...
Không hề đυ.ng đến.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy thì Trọng Ánh Chi đã rời khỏi ký túc.
Hộp thuốc cảm vẫn nằm y nguyên chỗ cũ, chẳng xê dịch chút nào.
Mục Chanh bĩu môi, có chút không vui.
Chiều tan học về phòng, Trọng Ánh Chi vẫn chưa quay lại, hộp thuốc cảm... vẫn còn đó.
Tối đến, tuy không thấy người đâu, nhưng rõ ràng cô đã quay về rồi, vì bàn học gọn gàng có vài thay đổi.
Và chính điều thay đổi này lại khiến Mục Chanh tức điên.
Trọng Ánh Chi cuối cùng cũng uống thuốc cảm, nhưng không phải thuốc Mục Chanh đưa, mà là tự đi mua một hộp y hệt.
Cùng một nhãn hiệu, cùng loại thuốc, nhưng Trọng Ánh Chi nhất quyết không đυ.ng đến hộp của nàng, lại tự mua hộp mới.
Ngầm ý rất rõ ràng: “Thuốc cậu đưa, tôi không thèm.”
Mục Chanh trợn trắng mắt, một tay hất lấy hộp thuốc từ bàn về: “Thuốc tôi đưa thì có độc chắc? Được rồi được rồi! Sau này tôi mà còn nhiều chuyện nữa, tự vả mình luôn một phát!”
Một ngày sau.
Tiêu Tiểu Lê đẩy vai Mục Chanh: “Ảnh Chi có sao không vậy? Cậu ấy ngủ suốt cả ngày rồi, hôm trước còn thấy ho dữ lắm, giờ có khi nào sốt không?”
Tay đang chơi game của Mục Chanh khựng lại, bĩu môi: “Liên quan gì đến mình? Cậu ta muốn sao thì mặc kệ, đừng nhắc nữa, nhắc tới là mình bực, mất hứng chơi luôn.”
Tuy nói vậy, nhưng nàng đã không còn tâm trạng chơi game nữa, quẳng ngay điện thoại lên bàn.
Tiêu Tiểu Lê: “Thua game à?”
Mục Chanh không trả lời, mà giơ tay tát mạnh vào mặt mình một cái “bốp” rõ to.
Tiêu Tiểu Lê giật mình: “Cậu điên rồi hả? Thua game thì thua, tự vả làm gì vậy?”
Mục Chanh đứng phắt dậy: “Mình đúng là mắc bệnh nhiều chuyện kinh niên, lại định lo chuyện bao đồng, cái tát này là đáng đời!”
Dứt lời, nàng bước nhanh tới giường Trọng Ánh Chi, cách một lớp rèm, hỏi to: “Cậu không sao chứ?”
Không có tiếng trả lời.
Mục Chanh cau mày, mím môi, vén rèm giường lên.