Chương 3: Khóc thật đáng thương

Rõ ràng không lâu trước đó Hoắc Hằng còn nói với cô rằng anh ta muốn bắt đầu một mối quan hệ mới, còn nói có lẽ người hữu duyên đang ở ngay trước mắt. Cô đã nghĩ mình cuối cùng cũng sắp đạt được ước nguyện.

Thẩm Tri Ý lơ đễnh, vô thức uống cạn cả ly champagne. Cô tửu lượng rất tốt, lúc đầu không quá để tâm, cho đến khi cơ thể bắt đầu nóng lên bất thường và hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Hoạt động trong giới mấy năm, những chuyện tương tự không phải chưa từng gặp. Thẩm Tri Ý lập tức nhận ra mình đã trúng kế. Cô không thể ngờ rằng ngay cả ở một buổi tiệc cao cấp như thế này cũng có người dùng thủ đoạn bẩn thỉu.

"Xin lỗi, tôi thấy không khỏe."

Thẩm Tri Ý vội vã rời khỏi sảnh chính. Thuốc này tác dụng rất mạnh, cô chưa đi được mấy bước thì chân đã mềm nhũn ra, mắt cũng tối sầm từng cơn, chỉ đành vội vàng vào một phòng khách sạn gần đó, rút điện thoại ra gọi cho Hoắc Hằng.

Mau nghe máy đi, mau nghe máy đi."Alo?"

Thẩm Tri Ý như vớ được cọng rơm cứu mạng: "Hoắc Hằng, ly rượu đó có vấn đề, em đang rất khó chịu, anh đến đưa em đi được không?"

Cô vô tình bật loa ngoài điện thoại, giọng nói từ đầu dây bên kia liền trở nên rõ ràng lạ thường trong căn phòng tĩnh mịch.

"... Bây giờ anh không thể đi được." Hoắc Hằng dường như đang nói chuyện với ai đó, giọng nói lúc xa lúc gần, càng nói càng nhanh: "Tri Ý, Hạ Hạ đau dạ dày nên anh đưa cô ấy đi bệnh viện, em tự liên lạc với quản lý của anh..."

Điện thoại bị ngắt rồi.

Chân tay rã rời vô lực, Thẩm Tri Ý đến điện thoại cũng không cầm chắc được nữa. Cô hơi mơ hồ nhìn vào khoảng không, cơ thể nóng bỏng nhưng trong lòng lại băng giá.

Cô và Hoắc Hằng lớn lên nương tựa vào nhau từ nhỏ, coi Hoắc Hằng là người quan trọng nhất trong đời, còn Hoắc Hằng thì sao?

Thẩm Tri Ý buộc phải thừa nhận, đối với Hoắc Hằng, cô thực sự có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Sự kiên trì bấy lâu nay của cô dường như chỉ là một trò đùa.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, sự khô nóng trên người hành hạ thần trí Thẩm Tri Ý. Cô cuộn tròn thành một khối nhỏ, mò mẫm điện thoại muốn tìm người đến cứu mình, nhưng đột nhiên nghe thấy một tiếng thở dài khẽ khàng, mơ hồ từ góc phòng.

"Khóc thật đáng thương."

Giọng nói đó trầm thấp và cuốn hút, ngữ điệu lả lơi, là giọng của một người đàn ông.

Rèm cửa trong phòng chỉ kéo một nửa, màn đêm đen kịt che kín mít góc phòng.

Thẩm Tri Ý chỉ có thể thấy một bóng người mờ ảo đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn ở đó, dáng vẻ người đó lười nhác, hai chân dài thẳng tắp duỗi ra co vào tùy ý, để lộ ra một phần mũi giày da.

Chú ý đến ánh mắt Thẩm Tri Ý, hắn hơi cúi người.

Một lớp ánh trăng mỏng phủ lên người hắn, tông màu hơi lạnh làm khuôn mặt hắn không giống người phàm. Hắn hứng thú hạ mắt liếc nhìn, đôi mắt dài hẹp ẩn chứa những đường nét tinh tế, đồng tử đen láy, tựa như có thể đoạt lấy hồn phách con người.

Bị hắn nhìn chằm chằm, sống lưng Thẩm Tri Ý đột nhiên dâng lên một trận tê dại, hệt như con mồi bị dã thú nhìn trúng.

Cô cảm nhận được sức uy hϊếp đáng sợ từ người đàn ông này, đây là khí thế chỉ những người ở vị trí cao lâu năm mới có.