Chương 7: Tang Ngư sẽ không thích cháu

Thương Minh Quân là cô con gái út sinh muộn, được cưng chiều hết mực, hơn Tang Ngư mười sáu tuổi.

Năm Tang Ngư bảy tuổi, mỗi khi không có chỗ chơi cô thường chạy đến phòng khám nằm dài trên sofa xem tivi cả buổi. Cô đến rất nhiều lần, lần nào ông nội Thương cũng lo ăn lo uống. Khi đó Minh Quân còn chưa lấy chồng, bà nựng hai má cô, nói giọng nửa đùa nửa mắng: “Con bé này mặt dày thật, đi đến đâu cũng nhận là ông nội? Bộ không có ông bà à?”

Tang Ngư từ nhỏ đã gan lì, điềm tĩnh lạ thường. Khi còn học mẫu giáo, bà Trương Dung vì còn đang bận dắt Hạ Tang Thuần đi bắt quả tang chồng nɠɵạı ŧìиɧ, mà thường quên đón cô. Thời ấy trường học chưa có quy định nghiêm ngặt về an toàn, không ai đón thì cô tự về.

Cô mang chiếc balô nhỏ bước đến chỗ mấy bác xe ôm, chớp đôi mắt to tròn: “Chú ơi, cháu chỉ có năm hào, có thể chở cháu về nhà không?”

Gặp Minh Quân cũng vậy, cô ngước lên, chớp chớp mắt nói: “Cô ơi, cháu xem tivi được không?”

Ông nội Thương cười lớn: “Minh Quân, con nhặt đâu ra một đứa cháu gái đấy.”

Lúc đầu Thương Minh Quân tỏ vẻ chê ghét, chê ghét cho đến khi bà kết hôn, chính cô bé Tang Ngư là người mặc chiếc váy công chúa đỏ bà mua, nâng váy cưới, làm phù dâu cho bà.

Dĩ nhiên, đứa bé còn lại làm phù rể chính là Thương Lục.

Tối nay, để chiều lòng khẩu vị của quý cô Minh Quân, Thương Lục nấu cả bàn tiệc kiểu Âu: mì ống tôm hùm sốt cà chua vang đỏ, bí ngô nướng phô mai Parmesan, bít tết Wellington, cừu hầm vang đỏ rắc rau mùi tây, nghêu sốt kem vang trắng và salad kiểu Nice.

Cô Minh Quân vẫn không vừa lòng, chê tới chê lui: món thì không “chuẩn vị”, món thì tanh, ăn một miếng salad, lại nói:

“Bố à, món Insalata Nizzarda này lần sau để con đưa bố đi ăn loại chính gốc.”

Ông nội Thương cắn phải miếng trứng sống và thịt bò còn tươm máu, mặt liền nhăn nhúm lại, vừa khó chịu vừa buồn nôn nhưng vì cưng cô con gái út, ông vẫn ráng nuốt.

Thương Lục rót cho Tang Ngư một ly nước ép rau củ Bối Kỳ, hương vị kỳ lạ chỉ có cô thích uống. Anh cười nhạt: “Cô à, ông đâu hiểu tiếng nước ngoài”

Cô Minh Quân liền có chỗ xả bực: “Biết ông không thích đồ Tây, sao còn nấu cả bàn đồ sống này?”

Thương Lục bình thản: “Cô nhỏ à, chẳng phải chính cô nói bít tết càng sống càng ‘chuẩn’ sao? Hôm nay ông định mua luôn một con bò về cho cô gặm đấy.”

“Mi ni a!” – giọng phương ngữ bật ra trong cơn tức, “Thương Lục, là cháu cố tình đúng không!”

Nghe đến đây, Tang Ngư hoàn toàn đồng cảm với cô Minh Quân, Thương Lục chính là cố tình thật.

Cô nhìn đồng hồ thấy vẫn chưa muộn, bèn hòa giải: “Cô ơi, cháu muốn ăn chút món địa phương, hay ta ra ngoài tìm quán nào nhỏ nhỏ ăn nhé? À mà cô này, cô còn nhớ cái vườn thú hồi xưa cô hay dẫn bọn cháu đến chơi không? Cháu vừa nhận được dự án cải tạo lại ở đó nên cũng muốn hỏi cô vài chuyện.”

Sắc mặt cô Minh Quân dịu lại:

“Thiệt tình, cháu đúng là kiểu ‘lợn rừng không thể ăn cám tốt mà’, thôi được thôi được, cô mời. Không biết quán bánh chiên với mì vằn thắn hồi xưa cháu thích còn mở không?”

Tang Ngư bật cười, rõ ràng bà mới là người mê món đó nhất chứ có phải Tang Ngư đâu.

Ông nội Thương nhìn một bàn đầy thức ăn: “Khoan đã, thế ai ăn hết đây? Tiểu Ngư không thích lãng phí đâu.”

“Thì để Thương Lục ăn, ngày mai nó rảnh rỗi, mấy đứa thất nghiệp vốn không có tư cách kén chọn.” cô Minh Quân nén giận đáp.

Đợi Tang Ngư vào nhà vệ sinh, bà lại quay sang “phát pháo”: “Miệng cháu độc địa như cái tên của cháu vậy.”

Tên “Thương Lục” – Lục là họ mẹ anh, đồng thời cũng là tên một loại thảo dược: rễ trắng thì có thể làm thuốc, còn rễ đỏ thì kịch độc.

Cô Minh Quân cười nhạo: “Bởi vậy mà mớ quà trong ngăn tủ kia chẳng bao giờ tặng đi được, Tang Ngư có thích ai đi nữa, cũng sẽ không tới lượt cháu.”