Chương 6: Thương Minh Quân

Thương Lục là nha sĩ, bố anh không theo nghề y, nhưng ông nội Thương lại là nha sĩ, chính ông là người bảo Thương Lục đến đón Tang Ngư về phòng khám Thương Tượng ăn tối.

Tầng một của tòa nhà là phòng khám của ông nội Thương. Phía sau phòng khám có một gian sảnh nhỏ, được cải tạo thành bếp và phòng ăn có phần hơi chật chội. Bên trái cửa phòng ăn là cầu thang đã được sửa sang lại, dẫn lên tầng hai. Dưới khúc ngoặt của cầu thang có đặt một chiếc tivi màu kiểu cũ, thân to, được treo lơ lửng bằng giá sắt. Bên cạnh tivi, trên khoảng trống nhỏ, chất lộn xộn vài chùm chìa khóa, mấy chiếc điều khiển và lọ thuốc dạ dày của ông.

Chiếc tivi ấy đã đồng hành cùng Tang Ngư suốt gần hai mươi năm. Chỉ là giờ đây đầu nối tín hiệu không còn nhạy, may lắm mới mở được, vậy mà ông nội Thương vẫn chẳng nỡ thay. Tuần trước, Tang Ngư đã tìm thợ đến sửa lại cho ông.

Tầng hai có ba căn phòng. Trước đây, ông bà Thương và hai người con một trai một gái ở vừa khít. Về sau, các con trưởng thành rồi ra ở riêng, phòng trống dần. Năm Thương Lục được bố gửi trở về quê, căn phòng của bố anh liền trở thành phòng của anh.

Lúc Tang Ngư bước vào phòng khám nhỏ, ông nội Thương đang vắt một chiếc khăn lau kính, còn nha sĩ Trần Nguyên Âm – người được thuê làm việc ở đây đang đeo khẩu trang, khom lưng, chăm chú điều trị cho một bác gái trung niên cũng là vị khách cuối cùng trong ngày.

Tang Ngư cất tiếng chào:

“Ông nội Thương, Âm Âm, cháu đến rồi ạ.”

Cách gọi tên với những người thân quen.

Trần Nguyên Âm vẫn đang tập trung làm việc, không ngẩng đầu, cũng không trả lời, chỉ dịu dàng nói với bệnh nhân: “Cố lên chút nữa, đừng khép miệng lại, sắp xong rồi.”

Thương Lục xách túi đồ ăn vừa mua, đi thẳng vào sau bếp. Trên đường về, anh đã qua với Tang Ngư rồi, hôm nay cô Minh Quân về thăm ông, anh sẽ nấu bữa tối, cô cũng đã giúp anh chuẩn bị trước mấy món cầu kỳ.

Sau khi tiễn vị khách cuối cùng, Trần Nguyên Âm nhanh chóng thu dọn và tan ca về nhà.

Ông nội Thương kéo cửa sắt xuống, cẩn thận lau chùi tủ kính, việc ông luôn làm mỗi khi phòng khám đóng cửa. Trong tủ kính vẫn trưng bộ dụng cụ trồng răng do ông tự chế thuở xưa. Thời đó kỹ thuật còn lạc hậu, chủ yếu đều dùng kiểu kỹ thuật “trồng răng giả” thô sơ.

Ông nhịn không nổi vừa lau chùi vừa cảm khái, quay sang gọi Tang Ngư: “Tiểu Ngư, lại đây, nói với cô Minh Quân của cháu xem, mọi người gọi ông cháu là gì nào?”

Thương Minh Quân uốn tóc xoăn gợn sóng, môi đỏ rực, trang điểm kỹ càng, từ phòng ăn phía sau đi ra, cười tươi: “Aizz…, con là con gái của bố đấy, dĩ nhiên con biết – bố là nha tượng, là thần y chữa răng chứ ai!”

Nha tượng: ý chỉ nha sĩ, thợ làm răng thời xưa.

Ánh mắt bà đảo qua Tang Ngư, khẽ cau mày, giọng đầy chê bai: “Tiểu Ngư, cháu mặc cái gì thế này? Đồ cũ của mẹ cháu lấy mặc đấy à? Hay bị chị cháu lây cho cái kiểu quê mùa đó rồi? Nhưng có quê mấy cũng không bằng nó, gần bốn mươi tuổi đầu mà còn mặc cái quần hoạt hình béo ú, tròn như cái trứng, chỉ cần nhìn bóng lưng thôi là nhận ra liền.”

Vừa nói bà vừa khẽ hất cằm, tay với lấy cái túi giấy đang đặt trên chiếc ghế gỗ màu nâu đỏ đưa cho Tang Ngư: “Này, quà cô Minh Quân tặng cháu, mỹ phẩm hàng cao cấp đấy, sản phẩm dưỡng da cho quý cô đấy, đảm bảo da khô cũng phải căng bóng. Bên trong còn có kem chống nắng nữa, cháu làm việc ngoài công trường suốt ngày nắng gió, phải chăm chút đi – nhan sắc của phụ nữ đều là tiền đắp lên cả đấy.”

Tang Ngư nhận lấy, mỉm cười: “Cảm ơn cô.”

“Cảm ơn gì mà cảm ơn? Toàn do chú cháu đòi dẫn cô sang Pháp du lịch, cô thì lại chẳng biết mua gì, toàn ổng tự quyết cả đấy. Ổng đi công tác rồi, con trai cô thì đang trong trại huấn luyện, cô rảnh rỗi quá nên về thăm bố đây.”

Thương Minh Quân lại bảo Tang Ngư đi lấy thêm hai túi quà khác nữa, bà ngồi xuống ghế, vừa uống trà vừa với tay chỉ cho cô sắp xếp lại đống quà đặt lên bàn.

Vừa uống một ngụm trà, bà lập tức nhăn mặt, tìm thùng rác để nhổ ra: “Cái gì đây, trà gì mà nhạt nhẽo vậy? Bố, đây là trà Đại Hồng Bào ở núi Vũ Di, con mua cho bố đấy. Đừng uống nhiều quá kẻo đau dạ dày rồi mất ngủ. Đắt lắm đấy, có khách đến cũng đừng pha bừa.”

“Đây là thuốc bổ xương khớp, còn đây là dầu xoa giảm đau An Mỹ Lộ, chân bố có đau thì bôi vào, dịu ngay. Cái này là dầu cá biển sâu, mua ở tận hiệu thuốc bên Pháp đấy, giúp thanh lọc mạch máu, người nước ngoài ai cũng dùng cả.”

“Còn đây là áo len vải cashmere, mềm mịn lắm. Bố xem cái áo len anh con mua cho bố kìa, toàn ba cái đồ rẻ tiền, trời đất ơi, phải con con chả dám mặc mấy cái loại đó đâu.”

Tang Ngư và ông nội Thương nhìn nhau cười. Ông chỉ bất lực lắc đầu. Trước đây ông từng than thở với cô: “Không hiểu con bé Minh Quân này giống ai mà thích khoe khoang đến thế?”

Tang Ngư bình thản chỉ vào ông. Ông trợn mắt định phản bác, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì đυ.ng phải bộ dụng cụ trồng răng trưng trong tủ kính thì lại phổng mũi, khóe môi nhếch lên đắc ý - cả cái Sơn Châu này, làm gì còn ai giỏi hơn ông nữa chứ?

Ông ho khan một tiếng, ừ thì…, con gái ông – đúng là giống ông thật.