Chương 5: Đón cậu về ăn cơm

Tan họp, Tang Ngư lập tức mở máy tính phân công công việc cụ thể cho từng người. Dù thế nào, họ cũng phải đi khảo sát thực địa trước. Cô pha một ly trà cúc, ngồi vào bàn làm việc đọc mấy tài liệu do Ban Xóa Nghèo gửi đến, ghi rõ tình hình vườn thú, phương án cải tạo và mục tiêu dự án.

Kinh phí không chỉ do Ban Xóa Nghèo cấp mà còn có cả Cục Môi Trường.

Hoàng Đạt Luyện đối với loại dự án này đặc biệt để tâm – không phải vì anh ta thiếu lòng trắc ẩn hay trách nhiệm, cũng không phải vì mất đi sơ tâm của người làm môi trường, mà chỉ đơn giản là anh ta mang một tham vọng lấy lòng cấp trên khá lớn.

Trước khi tan ca, anh ta còn đặc biệt ghé bàn Tang Ngư, ngắn gọn nhắc: “Tiền thưởng.”

Tang Ngư mỉm cười: “Hiểu rồi.”

Cô tắt máy tính đứng dậy, Diệp Tử Bác theo sát phía sau:

“Cô Hạ này, buổi xem mắt hôm qua thế nào?”

Tang Ngư chỉ đáp: “Giống cậu thôi.”

Diệp Tử Bác háo hức bàn tiếp về đối tượng xem mắt: “Đứng ở góc nhìn đàn ông, anh ta quả thật siêu bảnh. Ba hôm trước, trong lúc đi đưa cơm giúp mẹ, tôi vừa hay gặp anh ta. Tôi còn giúp cô dò hỏi: cậu ta về nước thăm quê, là một ‘học bá’ xuất sắc, biết nhiều ngoại ngữ, tốt nghiệp sớm, thu nhập khá, lại là nha sĩ. Quan trọng nhất là rất đẹp trai.”

Tang Ngư chợt nhớ đến gương mặt của Thương Lục: đường nét quả thật đẹp, ngũ quan sáng sủa, mắt hai mí dài và mỏng. Khi không cười, anh dễ khiến người ta cảm thấy xa cách. Biểu cảm ít biến đổi, với người ngoài dường như lúc nào cũng bình tĩnh, như cách biệt một lớp sương, nhưng cô lại luôn có thể cảm nhận được hết từng biến chuyển cảm xúc nơi anh.

Anh là kiểu đàn ông rất giỏi giả vờ bình thản, giỏi che giấu, nhưng trong mắt cô, anh lại thường lộ ra một chút mong manh khó tả, giống như loài báo Viễn Đông mà cô từng xem trong phim tài liệu.

Thế nhưng, anh không phải gu của cô – cô thích kiểu nam tính, năng động như bạn trai cũ Tạ Cửu Hạ.

Diệp Tử Bác vẫn nói: “Bạn gái tôi cũng khen anh ta, bảo gì mà… quý công tử ngọc thụ lâm phong*.”

*Ngọc thụ lâm phong: ý chỉ những chàng trai dáng dóc thanh cao, phong thái tao nhã.

Khi hai người rời khỏi Viện, trời bên ngoài cũng đã sẩm tối. Mới hơn sáu giờ, tháng mười một thường năm rưỡi mặt trời đã lặn rồi. Chỉ là thời tiết năm nay thất thường, chênh lệch nhiệt độ khá lớn, ban ngày thỉnh thoảng nhiệt độ vẫn tăng cao đến ba mươi độ, nhưng hoàng hôn chỉ vừa buông thì nhiệt độ đã giảm chỉ còn hơn mười độ. Tang Ngư tay kéo chặt chiếc áo khoác mỏng.

Đèn đêm từ mấy tòa nhà sáng rực, giờ cao điểm dòng người xe nối dài, những chiếc đèn xe nối đuôi nhau như chuỗi sáng kéo dài khắp khu phố, soi sáng bừng cả thị trấn nhỏ.

Không rõ phía trước có kẹt xe không, may mà Tang Ngư lái xe đạp điện, rất phù hợp để len lỏi giữa dòng xe đông đúc.

Cô lấy chìa khóa từ túi ra, vừa ngẩng đầu liền bắt gặp “quý công tử ngọc thụ lâm phong” trong lời Diệp Tử Bác.

Tang Ngư từng xem "Hành Tinh Xanh" phần một, khi máy quay lia chậm và hạ thấp góc máy để ghi lại hình ảnh báo Viễn Đông, phụ đề giới thiệu đó là loài động vật thuộc họ mèo quý hiếm nhất thế giới. Dù mạnh mẽ rắn rỏi nhưng bọn chúng lại có nguy cơ tuyệt chủng cao cho thấy tính mong manh của sự sống tự nhiên – mạnh mẽ mà yếu đuối. Cô luôn cảm thấy Thương Lục cũng giống vậy.

Hồi bé, anh là người có thể làm mọi thứ cho cô. Chỉ là khi lớn lên, anh bỗng trở nên khó hiểu lúc nắng lúc mưa.

Hai năm trôi qua, trước mắt cô bây giờ lại là một Thương Lục đang lái chiếc xe điện màu đen mà ông nội Thương hay dùng lúc đi khám bệnh. Có lẽ trời đêm lạnh, anh nhét tay vào tấm chắn gió có lót nhung của xe, chỗ để chân phía trước lộ ra một túi hành lá mới mua.

Anh nhìn thấy Tang Ngư, anh lập tức xuống xe, rời khỏi tấm chắn gió ấm áp, cái lạnh chợt ập đến khiến anh hơi rùng mình.

Tang Ngư bỗng thấy anh chẳng giống báo Viễn Đông nữa, mà giống hệt… con khỉ đầu chó Ai Cập mắc mưa.

Khỉ đầu chó Ai Cập mở miệng: “Ông bảo tôi đến đón cậu về ăn cơm.”