Hiện tại Tang Ngư làm việc trong lĩnh vực xử lý nước. Hồi đại học, cô theo học chương trình học quốc tế về Môi Trường Toàn Cầu – một chuyên ngành chỉ mới mở trong vài năm gần đây, mỗi năm cũng chỉ tuyển chừng mười sinh viên. Số lượng ít nên sinh viên giữa các khoá hầu như ai cũng quen mặt. Năm tốt nghiệp, cô trịnh trọng cập nhật trên trang LinkedIn điểm đến sau khi tốt nghiệp của mình là Viện Thiết Kế và Bảo Vệ Môi Trường của tỉnh – một hướng đi hoàn toàn khác hẳn với phong cách nghiên cứu của cô trong các dự án thời sinh viên cũng như kỳ thực tập.
Cuối cùng, cô không chọn vào các tổ chức quốc tế, cũng không dấn thân theo đuổi học thuật đến cùng. Tang Ngư tự biết mình không phải kẻ ôm lý tưởng đơn thuần; suy cho cùng, cô cũng đã tìm được một công việc ổn định. Dù hơi tiếc vì cô không tiếp tục nghiên cứu, thầy hướng dẫn vẫn mừng khi thấy cô tiếp tục gắn bó với ngành môi trường; đám bạn học tuy hay đem mức lương của cô ra trêu chọc, nhưng cũng chúc mừng cô vì đã chọn được công việc mình yêu thích.
Nguyên văn dùng từ “Bát cơm sắt”: ý chỉ những công việc nhà nước ổn định.
“Làm môi trường mà, ai chẳng mang chút lý tưởng chứ?”
Còn nhớ năm ấy khi vừa tốt nghiệp, Hạ Tang Ngư lòng tràn đầy nhiệt huyết. Ai lại chẳng thích nuôi dưỡng ước mơ làm anh hùng giữa cuộc sống đầy mệt mỏi này; nếu đã chọn làm trong lĩnh vực môi trường ắt hẳn cũng phải có chút tình cảm với nó.
Ngày nhận được tháng lương đầu tiên, tiền đổ vào tài khoản của cô chỉ vỏn vẹn hai nghìn tệ. Bà Trương Dung và Hạ Tang Thuần thay nhau mỉa mai, chê bai cô chẳng ra gì. Cô tức đến phát điên lên nhưng cũng chẳng làm được gì, cũng chẳng phản bác được gì. Cô biết, giờ cô có làm trâu ngựa đi chăng nữa thì lương tháng sau của cô cũng vẫn vậy, cũng vẫn chỉ là hai nghìn tệ.
Ngày bé, mỗi khi gặp chuyện tủi thân cô đều chạy một mạch đến phòng khám của ông nội Thương, khóc lóc nói mình thật sự hối hận rồi.
Ông nội Thương an ủi cô: “Chọn công việc, đâu thể phân định đúng sai, chỉ xem có hợp hay không. Con người luôn muốn đi con đường ‘đúng’, con đường nhiều tiền, nhưng cũng phải xem xem liệu nó có hợp với mình không. Không phải buồn rầu nữa, nếu đã chọn rồi thì đừng hối tiếc, cứ kiên trì đi theo con đường đã chọn, ông lúc nào cũng ủng hộ con.”
Đợi cô nguôi ngoai, ông mới hỏi thêm: “À mà đúng rồi, lúc nãy cháu nói lương tháng của cháu là bao nhiêu?”
“Hai nghìn tệ.”
“Hai nghìn tệ?!” ông lập tức thay đổi sắc mặt, “Đồng chí Tiểu Ngư, vậy thì…cháu vẫn nên hối hận một chút!”
Trước khi cuộc họp bắt đầu, Hạ Tang Ngư nghĩ lại hai năm qua, rốt cuộc cũng không hiểu sao mình lại có thể kiên trì đến giờ.
Cô khẽ thở dài, Diệp Tử Bác cũng theo đó mà thở dài. Nguyễn Mạn Mạn trông có vẻ hơi căng thẳng, vẫn đang do dự không biết có nên hòa cùng nhịp mà thở dài theo hay không.
Cùng lúc đó Hoàng Đạt Luyện cũng đã bắt đầu cuộc họp.
Hồi đầu tháng, Hoàng Đạt Luyện vừa giao cho họ dự án xử lý nước thải cho công trình cải tạo nhà vệ sinh ở thôn Lục La, hiện vẫn đang trong giai đoạn khảo sát ban đầu.
Anh hỏi: “Báo cáo tổng quan dự án đã có chưa? Số liệu ai phụ trách? Mẫu nước và đất thì sao?”
Tang Ngư là người phụ trách – cô đáp: “Báo cáo ở chỗ tôi, vẫn còn đang chờ một vài tổng hợp cuối, hôm nay tôi sẽ gửi vào e-mail của anh. Số liệu do Mạn Mạn phụ trách, mẫu nước và đất do Diệp Tử Bác và Triệu Dịch đi lấy.”
Diệp Tử Bác vì phải đến lấy thứ mẫu nước đen hôi cho dự án cải tạo nhà vệ sinh nên mới bị bạn gái châm chọc.
Hoàng Đạt Luyện nói: “Đợi báo cáo xong, cô hãy đề xuất thêm vài phương án kỹ thuật dự phòng, chúng ta cũng cần lấy mẫu thử nghiệm trong phòng thí nghiệm.”
“Vâng, nhưng bên hiện trường có chút rắc rối, chính quyền thị trấn vẫn chưa thương lượng ổn thỏa với người dân, đội thi công và dân có chút mâu thuẫn. Chiều nay tôi sẽ phải đến đó một chuyến.”
“Cái này tôi biết rồi, chưa cần vội. Trước mắt tạm gác lại đã, tôi có dự án khác cho cô.”
Viện Thiết Kế Bảo Vệ Môi Trường của họ vốn thuộc Sở Bảo Vệ Môi Trường tỉnh, sau khi tách ra thì chuyển thành doanh nghiệp. Dự án mà Hoàng Đạt Luyện nhắc đến lần này là một công trình do ban Xoá Nghèo Thành phố Sơn Châu ủy thác: xử lý nước cho một vườn thú cũ ở thôn Lão Khu.
Hoàng Đạt Luyện tiếp tục giới thiệu:
“Đó là vườn thú của một sư thái trong chùa. Bà cụ cứng đầu không chịu đóng cửa, tiền bù lỗ không ít, lại liên tục bị khiếu nại lên Cục Môi Trường vì mùi hôi và ô nhiễm. Sư thái vốn có lòng tốt, nhưng Cục Môi Trường cũng chẳng thể làm gì được. Ban Xóa Nghèo cũng đã bàn bạc với bà là sẽ để ủy ban thôn tiếp quản, huy động kiều bào địa phương góp vốn, bà cũng không cần tự bỏ tiền nữa. Do vậy mà dự án chỉnh trang môi trường vườn thú được đưa vào kế hoạch xây dựng hạ tầng năm nay, giúp bà sửa sang lại nơi này.”
“Vườn thú sao?”
“Ừ.” Hoàng Đạt Luyện cười cười: “Một vườn thú đặc biệt đấy.”