Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chỉ Một Sắc Xanh

Chương 3: Ngành công nghiệp mặt trời mọc

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tang Ngư vẫn còn chưa kịp đẩy cửa chính bước vào thì đã nghe thấy tiếng cãi nhau của mẹ và chị từ trong nhà vọng ra, cãi đến đâu, cãi cái gì, nội dung ra làm sao sớm đã chẳng còn quan trọng nữa, 2 người họ giờ chỉ cố đọ xem mồm ai cãi to hơn. Mặt cô chẳng chút biến sắc bình thản bước vào, y như rằng chiến trận ngay lập tức đồ dồn lên người cô. Hạ Tang Thuần tay chỉ vào Tang Ngư mặt vẫn hướng về phía mẹ cô gầm lên: "Mấy lời mắng mỏ mẹ vừa nói với con, giờ báo ứng đồ hết lên đầu Hạ Tang Ngư rồi đấy, mẹ có dám lấy nó ra mà thề không?"

Trương Dung ngay tắp lự nhìn về hướng cái tượng thần tài đặt trong phòng khách, 2 tay chắp trước ngực, mắt nhắm ghì, miệng lầm bầm niệm: "Trời cao ban phước, tổ tông ban phước, lời trẻ con non dại không tính"

Hạ Chính Khôn nãy giờ vẫn ngồi yên trên Sofa vừa uống trà, vừa xem tivi, trông có vẻ như đến lúc này mới phát hiện ra 2 mẹ con nhà này đang cãi nhau ầm ĩ này giờ, mặt mày chau lại, tay xua xua: "được rồi được rồi, bà so sánh bọn trẻ thì được ích lợi gì"

"Bọn trẻ? Nó 36 tuổi rồi đấy, không kết hôn, không đi xem mắt, cũng không nghề không ngỗng, đến chiếc xe đang đi cũng là do tui trả tiền, 10 năm trời thi công chức, kết quả thì sao? đã đậu được chưa? Giờ còn lén lút về trường cũ học Nghiên cứu sinh, nghiên cứu - sinh trẻ con thì có, mà có sinh được không?" Trương Dung mắng xối xả một trận.

Hạ Chính Khôn trưng ra vẻ mặt vô tội: "Thì cũng bà vừa mới nói "lời trẻ con không tính" đó thây???"

Hạ Tang Thuần cũng chẳng vừa: "Sao mẹ không trách Hạ Tang Ngư ấy, đỗ thủ khoa kỳ thi đại học, tốt nghiệp thạc sỹ lương thì lại chẳng bằng con, năm cấp 3 còn bày đặt yêu sớm đến mức bị trường phê bình, bị bắt đi học "bổ túc" 1 tháng trời, đến giờ vẫn chẳng quên nỗi thằng nhóc đó mà ế nhăn răng đấy thôi."

Hạ Tang Ngư bắt chước y hệt bố cô, vờ như chẳng nghe thấy gì, chỉ xua xua tay "ờ ờ" 2 tiếng rồi lẻn vào phòng, khoá cửa lại, tách biệt với tiếng ồn bên ngoài.

Cô cởi vội chiếc áo khoác ngoài, ngã mình lên chiếc Sofa nhỏ nghỉ ngơi một lúc rồi lấy điện thoại ra nhắn cho Phương Đường: "Thương Lục về rồi đấy"

Phóng viên Phương vừa tan làm đang định rời khỏi Đài truyền hình Sơn Châu, nhìn thấy tin nhắn của Tang Ngư cô liền trố to mắt: "Cậu ta về lúc nào cơ? Bọn mày gặp nhau rồi à?"

"Cậu ta là đối tượng xem mắt hôm nay của tao"

"Nghiệt duyên, chỉ là trưởng thành rồi, chắc cũng không có vấn đề gì nữa, 2 năm rồi còn gì, chắc cậu ta cũng sớm quên rồi....Mày chắc không làm gì cậu ta đấy chứ?"

Tang Ngư "Bớt nói xàm, con gái cung Nhân Mã trong tình yêu hơi bị chân thành nhút nhát đấy"

"....."

Phương Đường bỗng dưng trầm mặc

Một lúc sau, cô lại nhắn: "Nói mới nhớ, tuần trước tao đến đài truyền hình tỉnh có gặp Tạ Cửu Hoà đấy. Cậu ta đến ghi hình chương trình, dù gì cậu ta cũng là một luật sư, blogger nổi tiếng trên mạng đấy.

Tạ Cửu Hoà.

Tang Ngư dương như lâu lắm rồi không gặp cậu ta rồi, đến mức nghe đến tên cậu ta giờ cũng có cảm giác xa lạ. Cậu ta là mối tình đầu của cô, 2 người yêu nhau cũng 4 năm trời, mọi chuyện trong quá khứ, cô cũng không muốn nhắc lại thêm nữa.

Hạ Tang Thuần vẫn cứ khăng khăng cố ý làm cô phát nôn lên được, hồi cấp 3 lúc ấy cô và Tạ Cửu Hoà vẫn còn đang mơ hồ về tình cảm, thì bị Hạ Tang Thuần viết thư tố cáo gửi cho hiệu trưởng.

Thật lòng mà nói, từ tận đáy lòng, Tang Ngư vẫn chưa thể nào nguôi cơn giận ấy, cô liền hé cửa phòng đưa WeChat ra bên ngoài nhấn nút "ghi âm lời nói", cô muốn ghi âm lại bà chị điên khùng của cô đang la hét như động kinh ra sao bên ngoài kia gửi cho Phường Đường nghe.

Tang Ngư: "Nghe thấy Hạ Tang Thuần đang phát điên chưa? Chị ta với mẹ tao cãi nhau cả buổi tối rồi vẫn chưa cãi thắng, thấy nhục dùm luôn"

Phương Đường nghe xong đoạn ghi âm cười không thành tiếng: "Chị Thuần lớn hơn tụi mình những 10 tuổi ấy nhỉ, vậy mà mỗi lần cãi nhau với mẹ mày đều phải dùng ma thuật ám khí tiến công qua mày à?"

Tang Ngư: "Chưa xong đâu, chị ta sẽ chửi rủa tao với 300 anh em bạn bè của chị ta sau đấy"

Đợi sau khi phòng khách hoàn toàn yên ắng rồi, Tang Ngư mới bước ra khỏi phòng rót cốc nước. Vừa bước ra đã thấy ngay chiếc điện thoại của Hạ Tang Thuần đặt trên bàn ăn trước khi đi tắm.

Tang Ngư quen thuộc cầm cái điện thoại lên, lén lút nhập vài cái mật mã mà cô có thể đoán ra được, ngày tháng năm sinh, quả nhiên, phía sau màn hình khoá là tin nhắn châm chọc của chị cô và đám bạn, cười nhạo công việc của cô thì thôi đi, đến cả chiếc áo bảo hộ hôm nay cô mang lúc về nhà cũng bị đem ra giễu cợt.

Chị cô nhắn: "Tụi bây không biết Hạ Tang Ngư dơ cỡ nào đâu, vừa dơ vừa bầy hầy, đến cả tắm cũng không tắm đấy"

Bạn cô ta nhắn lại: "Aaaaa, Hạ Tang Ngư trông khá xinh đẹp đấy chứ, chẳng thể ngờ được lại là kiểu người như thế đấy."

Hạ Tang Ngư tức đến bật cười, đi một mạch tới trước cửa nhà vệ sinh, đập cửa "rầm rầm râm": "Hạ Tang Thuần, chị tắm xong chưa? Một mình chị định ôm nhà tắm đến bao lâu nữa đây? Bộ người khác không cần tắm rửa hay sao mà lúc nào cũng phải đợi chị thế?"

Hạ Tang Thuần giận dữ hét lên hoà cùng tiếng nước xả tung toé từ bên trong vọng ra: "Cút xa hộ cái, tao vừa mới bước vào đây thôi"

....

Hôm say, Tang Ngư lại phải đến công trường nên phải dậy từ sớm.

Trương Dung tính khí không tốt, nói gì không hợp ý sẽ ngay lập tức mắng người, nhưng tay nghề nấu nướng lại không chê vào đâu được, bàn ăn ngoài hải sản còn có cả bánh xếp nướng lò, bánh khoai môn và khoai lang hấp, còn có cả một nồi cháo hến nóng hầm hập.

Bà nhăn nhó mặt mày mắng Tang Ngư: "Con mau từ chức rồi tìm công việc khác mà làm, học cao cho lắm rồi lại ra làm công việc vệ sinh. Cứ làm đại đại mấy công việc như kế toán ấy cũng tốt hơn nhiều so với công việc hiện tại, làm lâu vậy rồi cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, người ngợm cả ngày dơ dáy, gió lùa nắng cháy, làm gì có đứa con gái nào lúc nào cũng cắm mặt vào công trường chứ. Con bé Lục Vân cũng là một đứa tốt nghiệp nghiên cứu sinh ra, mẹ nó nói, mức lương hàng năm của nó cả triệu tệ đấy."

Tang Ngư húp nhanh miếng cháo, tai trái nghe gì tai phải cho ra hết, chỉ gật gật đầu cho qua.

Trương Dung lại hỏi: "Cái người hôm qua cô nhỏ giới thiệu đi xem mắt đấy sao rồi? Tối qua vẫn chưa kịp hỏi gì"

Tang Ngư chẳng chút giấu diếm: "Mẹ cũng quen đấy, cháu trai của nha sĩ Thương, Thương Lục"

"Thương Lục? Nó cũng về rồi à?" Trương Dung rất có ấn tượng với Thương Lục hồi bé, khá đẹp trai, tuổi nhỏ nhưng tính cách lại rất điềm đạm, nhưng bỗng dưng nhớ đến điều gì đó, hai mày liền hơi chau lại: "Ba mẹ nó hình như sớm đã ly hôn rồi nhỉ? Bố nó cũng tái hôn rồi phải không? Vậy thì không được, gia phong bất chính, cha nó dám ly hôn thì nó cũng sẽ dám đánh vợ."

Tang Ngư chỉ nói: "Được rồi mẹ, con vội lắm, con đi làm đây"

Cô hoàn toàn thành công trong việc chuyển hướng sự giận dữ của mẹ mình: "Vẫn còn muốn làm cái công việc rách nát đấy à? Mày còn không từ chức thì mẹ giúp mày xin"

Điện thoại của Tang Ngư vừa hay rung lên, cô nghe thấy liền nhìn vào màn hình, đem điện thoại đặt trước mặt mẹ.

Trương Dung sửng sốt: "Làm cái trò gì nữa đây?"

Tang Ngư cười: "Hoàng Đạt Luyện gọi đấy, mẹ bắt máy đi!"

"Hoàng Đạt Luyện là ai? Mẹ nghe điện thoại của ông ta làm gì?"

"Lãnh đạo trực tiếp của con đấy, mẹ, chẳng phải mẹ vừa mới nói muốn giúp con xin từ chức sao, đúng lúc giờ có thể rồi, mẹ bắt máy đi, con cũng khỏi phải đi làm nữa."

Trương Dung mặt đỏ sầm lại, nhìn chằm chằm chiếc điện thoại đang rung, cứ như đang nhìn một quả bom hẹn giờ sắp phát nổ vậy, không biết nên bắt máy như thế nào, bà ta làm sao dám lớn tiếng nhỏ tiếng với cái người lãnh đạo chẳng hề quen biết bên kia chứ.

Bà thẹn quá hoá giận: "Hạ Tang Ngư, giờ con định làm phản đúng không?"

Hạ Tang Ngư trông có chút thất vọng: "Mẹ, hay là mẹ đến đơn vị của bọn con làm ầm ĩ thử xem, nói không chừng bọn con lại được tăng vài trăm tệ tiền lương đấy"

"Tao sớm muộn gì cũng sẽ bị hai chị em tụi bây làm cho tức chết"

Trương Dung chẳng thèm nói nữa, quay ngoắc người, đi một hơi về phòng.

Hạ Tang Ngư nhân lúc tai được yên tĩnh, ăn thêm một chiếc bánh khoai môn, sau đó thu dọn đồ đạc, đội mũ bảo hộ, lái chiếc xe đạp điện nhỏ đi làm.

Buổi sáng tại khu chợ đêm hoàn toàn không giống như buổi tối, vào thời điểm này, khu phố chìm trong sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ duy nhất một cửa hàng mở cửa từ sớm đang có vài người khách, ông nội Thương cũng đang mua đồ ăn sáng ở đấy. Thoáng thấy Tang Ngư từ phía xa, ông hướng về phía cô, kêu: "Tiểu Ngư, đi làm đấy à?"

"Vâng ạ ông! Cháu đi làm trước, đợi cháu tan làm sẽ kiếm ông uống trà"

"Được được được, Thương Lục, thằng nhóc ấy cũng đang ngủ nướng ở nhà đấy, cháu lái xe từ từ thôi nhé"

10 phút sau Tang Ngư đã có mặt tại đơn vị rồi, hiện tại Tang Ngư đã được phân công về viện thiết kế ở quê nhà, và dĩ nhiên rồi, cô là người tốt nghiệp ngôi trường danh giá nhất tại đây, học lực cao, thành tích cũng thuộc diện xuất sắc nhất, thành thử cũng trở thành mục tiêu bị nhiều người trong đơn vị trêu chọc, thế nhưng những lời trêu chọc, chế giễu ấy chưa bao giờ đánh giá thấp được cô, mà trông cứ như đang tự đánh giá thấp chính mình, cười nhạo ngành kỹ thuật môi trường là một trong số 4 nỗi hổ thẹn lớn nhất, sinh viên tốt nghiệp trường tốp đầu cũng sống "tạm bợ" thành như thế thì nói gì đến những kẻ học "môi trường" tại mấy trường bình thường khác.

Tang Ngư có thể hiểu được tại sao nhân viên môi trường đều bị chế giễu thành chuyên ngành "hố đen". Mặc dù nhiều năm trở lại đây, các chính sách về môi trường không ngừng có những sự thay đổi, nhưng nhìn chung các đãi ngộ trong ngành vẫn là như cũ, chẳng có gì tốt cả. Rất nhiều người cho rằng đây là ngành công nghiệp mặt trời mọc, muốn từ từ thoát ra, phải cần dựa vào độ tuổi và trình độ, càng già càng được coi trọng, nói tóm lại là không quan tâm đến sống chết của mấy người trẻ.

Giáo sư kinh tế môi trường của cô có một câu chuyện cười kinh điển thế này: "Môi trường cần phải có người bảo vệ, vậy con người muốn bảo vệ môi trường phải dựa vào điều gì? Dựa vào lương tâm, xui cái chẳng có người nào chịu bỏ tiền mua lương tâm cả"

Một số ít bạn học của Tang Ngư ra nước ngoài học tiến sĩ thực hiện các đề tài nghiên cứu khoa học, nghiên cứu ra thiết bị, công nghệ và tài liệu, còn lại phần lớn thì thay đổi một nửa chuyên ngành đi làm tài chính môi trường, hoặc chuyển đổi hẵn ngành nghề, sang các ngân hàng đầu tư họ chấp nhận trả mức lương khá cao không thì chuyển hẳn sang mảng lập trình, và dĩ nhiên cũng sẽ có những người như Tang Ngư chọn ở lại với chuyên ngành kỹ thuật môi trường với mức lương ít ỏi.

Lúc mới tốt nghiệp, rất nhiều người khuyên cô nên chuyển ngành, trong 6 năm học ở trường, cô đã làm hết các thí nghiệm được giao, đối mặt với những vấn đề tồi tệ về kỹ thuật môi trường, cô cũng đã tham gia hết các kỳ thi CPA, CFA, học CS, thành thạo CAD,.v.v. Đấy đều là những kỹ năng, chứng chỉ chuyên ngành mà một người học trong lĩnh vực kỹ thuật môi trường phải có.

Chỉ là, đến cuối cùng cô vẫn chọn ở lại bộ phận bảo vệ môi trường vì một chút suy nghĩ nhỏ nhoi vướng bận trong lòng.

Lĩnh vực này dĩ nhiên cũng sẽ có nhiều thành tựu lớn, như các nghiên cứu khoa học hay khởi nghiệp lên như diều gặp gió, chỉ có điều rất ít, mà hiện tại thì cũng đã sớm qua cái giai đoạn khen thưởng ấy rồi. So sánh theo chiều dọc thì hầu hết những người làm trong lĩnh vực kỹ thuật môi trường đều chỉ nhận mức lương chả ra làm sao cả, chỉ có thể tự thuyết phục mình bằng việc chịu đựng nó một cách chậm rãi, nhưng khi đặt lên bàn cân so với những ngành nghề khác thì thấp một cách thảm thương, nỗ lực và học lực như nhau, nhưng lại phải nhận một mức lương thấp đến thảm hại như thế.

Đương nhiên, chẳng ai có mức lương thấp hơn cô nữa, cũng bởi nền kinh tế tại địa phương Sơn Châu không quá cao, ngược lại nếu cô được phân về các tỉnh thành thì mức lương sẽ cao hơn nhưng mức sống ở đó dĩ nhiên cũng sẽ không hề thấp.

Tang Ngư trông thấy ba nhân viên của mình đang chen chúc, Nguyễn Mạn Mạn đang dùng một giọng nói hết sức nhẹ nhàng an ủi Diệp Tử Bác, có vẻ vì thiếu vốn từ nên trông có vẻ ngượng ngùng: "Đừng buồn nữa a, nếu bạn gái cậu thật sự chê cậu nghèo, hay là cậu đổi một công việc khác...."

Hoàng Đạt Luyện 2 tay chắp sau lưng tiến đến hỏi bọn họ: "Sếp Hạ của các cậu vẫn chưa đến đơn vị à? sáng nay tôi gọi cũng không nghe máy"

Diệp Tử Bác. nói: "Hôm qua tôi trông thấy cô ấy đi xem mắt một cậu đẹp trai, cô ấy vừa mới giới thiệu nghề nghiệp thì bạn gái tôi đã lớn tiếng mắng mỏ um sùm nhân viên môi trường, chắc soái ca cũng bị doạ chạy mất rồi"

Tang Ngư nhịn không nổi cười.

Hoàng Đạt Luyện quay đầu liền trông thấy Tang Ngư ở phía sau, lập tức nói: "Tang Ngư đến rồi à, bắt đầu cuộc họp thôi".
« Chương TrướcChương Tiếp »