Chương 2: Về Quê Gặm Nhắm Tuổi Già

Tập đầu tiên của chương trình truyền hình "Hành Tinh Xanh II" đang vang lên khúc nhạc kết thúc. Đây là tập nói về những chú cá heo. Khi đạo diễn Brownlow quay phim tài liệu về động vật hoang dã, điều ông thích kể nhất chính là những câu chuyện bên trong của chúng, ông ấy tạo ra những bộ phim tài liệu trông cứ như một bộ phim truyền hình gây nghiện vậy.

Tang Ngư có một cô bạn thân tên Phương Đường, cậu ta là một nhà báo, ước mơ lớn nhất đời này của cậu ta là có thể tham gia vào sản xuất một bộ phim tài liệu. Cũng bởi vậy mà vào những lúc không có việc gì làm hai người bọn họ thường cùng nhau xem phim tài liệu. Trước Phương Đường, người bị Tang Ngư kéo đi xem những bộ phim tài liệu về môi trường chính là Thương Lục. Chỉ là bây giờ, Tang Ngư cũng không biết Thương Lục có còn hay xem kiểu phim tài liệu này nữa hay không.

Mặc dù 2 năm trước bọn họ đã từng gặp nhau, nhưng trước đó, đám bạn cũ bọn họ cũng đã xa cách ở nước ngoài nhiều năm, không gặp mặt cũng rất ít khi liên lạc.

"Cậu về lúc nào đấy? Tớ chẳng nghe gì về việc cậu về nước, tuần trước tớ vừa gặp ông nội Thương, cũng chẳng nghe ông nói năng gì về việc này"

"Ừ, về hôm trước, tớ cũng không báo trước với ông nội"

"Về nghỉ ngơi à?" Đây là lý do duy nhất Tang Ngư có thể nghĩ tới. Năm Thương Lục tốt nghiệp cấp 2, bố mẹ anh ly hôn, anh theo mẹ đến Ý, trong vòng 3 năm đã học xong chương trình cấp 3 mà vốn dĩ phải dùng 5 năm để học, được nhận vào chuyên ngành Nha khoa lâm sàng với số điểm tối đa, sau đó thì tốt nghiệp thủ khoa bậc cử nhân và thạc sỹ, đến làm việc tại một trong những chuỗi bệnh viện lớn nhất Châu Âu cùng mức thu nhập cao ngất ngưỡng.

"Trở về gặm nhắm tuổi già"

"Gì cơ?"

"Gặm nhắm tiền dưỡng lão của ông nội" Thương Lục nói không chút xấu hổ. "Phòng khám của ông kinh doanh cũng tốt lắm."

Anh nói với khẩu khí "có lý chẳng sợ" khiến Tang Ngư cứ tưởng mình nghe nhầm.

Thương Lục ngẩng đầu nhìn cảnh tượng mấy chú cá heo mũi chai đang lướt đi trên tivi, ra hiệu cho Tang Ngư nhìn qua, những chú cá heo lướt sóng cũng chỉ vì niềm hạnh phúc thuần túy chứ chẳng phải vì sinh tồn hay sinh sản, động vật chúng đều làm những việc "chẳng có ý nghĩa gì lớn lao cả". Ông nội anh ta làm việc cứu người, anh ta về gặm nhắm một chút cũng chẳng sao. Điều quan trọng nhất là ông nội anh ta rất sẵn lòng để anh gặm nhắm.

Đây hẳn là điều khiến Tang Ngư ghen tỵ nhất, cô cũng muốn về gặm nhắm tuổi già, có lẽ đến cả gió Tây Bắc cũng muốn nhấm nháp nó.

Cô liền nghĩ đến số dư thảm thương trong tài khoản của mình, nhìn lại kẻ thất nghiệp trước mặt "có nhà lớn, có gia sản tổ tiên" sắc mặt chẳng thay đổi: "Bữa cơm này cậu khao nhé, cảm ơn nhiều, người anh em"

Ăn xong bữa lẩu cũng đã 8 giờ tối hơn, Tang Ngư và Thương Lục cùng nhau về nhà.

Nhà của Tang Ngư nằm trong một khu dân cư cũ nội thành, phía dưới lầu là một khu ẩm thực, nơi giao thoa của tiếng ồn, những chiếc ghế đẩu, bàn nhựa và xe đẩy được bày trí ngổn ngang trên con phố nhỏ. Trên con đường này còn có sự xuất hiện của một nha khoa cũ được mở đâu đó hàng chục năm rồi, và đó là nha khoa của ông nội Thương.

Tang Ngư đi ngang qua nha khoa, từ bên ngoài còn ngoái đầu nhìn một cái, thấy ông nội Thương vẫn đang bận rộn nên cô cũng không muốn làm phiền ông, cô vẫy tay chào Thương Lục một cái lấy lệ rồi hướng về phía căn chung cư cũ vào nhà.

Bỗng dưng từ phía sau nghe thấy tiếng gọi với lên: "Hạ Tang Ngư"

Tang Ngư khựng lại, cô ngẩn người một lúc, lần thứ hai trong ngày cô ngẩn người, có lẽ đây là lần đâu tiên anh gọi đầy đủ tên cô Hạ Tang Ngư.

Cô quay người lại, Thương Lục đang đứng giữa màn đêm tối, mấy làn khói trắng bốc lên từ các xe thức ăn phía sau lưng anh, ngọn đèn đường của khu nhà đối diện chiếu thẳng vào anh tô đậm cái bóng người cao lớn của anh trên nền đất, thứ ánh sáng ngược ấy khiến từng đường nét trên cơ thể cao lớn của anh bỗng được khắc họa rõ nét hơn.

Cô cũng chẳng biết anh đột nhiên gọi cô làm gì, chỉ là thoáng chút bồn chồn, cứ vờ như chưa có chuyện gì xảy ra đó mới là điều tốt nhất đối với bọn họ, chỉ là có lẽ cô nên đứng trước mặt anh nói một lời xin lỗi đàng hoàng.

"Cái "ấy" của cậu tuột kìa?" Thương Lục nhìn cô nói một cách bình tĩnh.

"Cái gì cơ"

"Là cái "ấy" đấy"

Tang Ngư chau mày, trong vô thức cô cúi đầu nhìn về phía khóa quần, như một phản xạ có điều kiện cô đưa tay che đi chiếc khóa quần "cứ ngỡ" chưa kịp khóa của mình.

Nhưng... nhưng... nhưng rõ ràng hôm nay Tang Ngư mặc một chiếc áo bảo hộ lao động rất dài, với chiều dài đó, ai có thể nhìn thấy khóa quần của cô đang đóng hay mở chứ.

Thương Lục bật cười: "Ơ, ý tớ là dây giày của cậu chưa được buộc lại, xin lỗi, đột nhiên quên mất tiếng Trung"

Tang Ngư tức điên người.

Cậu ta rõ ràng là đang cố ý.