Chương 11

Nghĩ đến chuyện cầm tiền xong là có thể đi, chân cô càng thoăn thoắt, nhưng vì nhìn không rõ đường, suýt trẹo chân và gần như đυ.ng phải người ta.

“Không có mắt à?” Người bị va quay phắt lại quát.

Tạ Thời Vy ngước lên liền chạm phải một đôi mắt có phần tròng trắng tơ máu giăng như mạng nhện kinh khủng. Lại nghe tiếng thở phì phò kích động của đối phương, cô lập tức đoán ra bọn họ đang vây quanh ai.

Cùng là sinh viên, sao lại tàn nhẫn ép nhau thế? Cô chân thành xin lỗi rồi lùi về sau.

Biết đám fan nam của Khương Hề Dao điên thế nào, khoảnh khắc ấy, Tạ Thời Vy muốn rút lui, nghĩ xem mai gặp Thang Huỷ nói mình đã tới rồi liệu có được không?

“Tạ... Thời... Vy.”

Đúng lúc đó, giọng nói êm ái như thiên âm từ giữa đám đông chậm rãi vang lên.

Đám người phía trước xôn xao, cô thấy mấy chàng trai cao lớn ghé tai bàn tán xem cái tên ấy là ai, nhưng ngay giây sau, họ bỗng nhường ra một lối...

Khi những ánh mắt ghen ghét, do dự, hằn học từ bốn phía đổ dồn lại.

Ở giữa khoảng trống, Tạ Thời Vy đối diện với hai con ngươi đen láy, đôi mắt nhìn chó cũng thâm tình của Khương Hề Dao.

Rõ ràng được người trong lòng nhớ tên, nhưng bị gọi tên trong tình huống thế này, Tạ Thời Vy lại không cười nổi.

Thậm chí trong khoảnh khắc da đầu muốn bong tróc ấy, theo bản năng cầu sinh, cô còn giả vờ tỉnh bơ lùi sang bên nửa bước, khẽ hỏi anh chàng bên cạnh: “Chị Khương khoá trên vừa gọi ai vậy ạ?”

Trong đôi mắt như nước của Khương Hề Dao lóe lên một tia lạnh lẽo rợn người.

Cô ấy lặng lẽ nhìn chằm chằm cô gái có tiếng lòng bập bà bập bõm tỏ tình như cái loa ồn ào đuổi theo cô ấy, còn ngoài đời lại trước là vô tình từ chối, giờ lại tránh cô ấy như rắn độc, vì muốn tránh xa mà đến cả cái tên cũng có thể bỏ qua.

Tạ... Thời... Vy.

Đầu lưỡi cô ấy đẩy nhẹ qua hàng răng, lần này thật sự đã khắc ghi cái kẻ không biết điều này.

Ánh mắt Khương Hề Dao càng lạnh. Ngay khoảnh khắc cô ấy sắp mở miệng lại bị Thang Huỷ bên cạnh ngắt lời: “Những người ở lại xem ra đều muốn cùng nhau khám phá bí mật của khu nhà cũ. Vậy chào mừng mọi người gia nhập đội thám hiểm của tôi.”

“Tôi vừa phát hiện toàn bộ đường dây ở khu nhà cũ đều không dùng được. May là tôi mang theo đèn pin công suất lớn. Đèn đường bên kia hồ sẽ tắt lúc chín giờ rưỡi, lát nữa mọi người bám sát theo tôi, đừng để lạc nhé.”

Trước đây nhà trường đã bắt quá nhiều cặp đôi lén hẹn hò ở bờ hồ sau tiết học buổi tối.

Về sau bảo vệ còn bắt được vài vụ quá đáng vô đạo đức, thế là nhà trường cho cắt điện dãy đèn đường lúc chín giờ rưỡi. Mặt hồ âm u với nền rừng núi đêm tối phía sau quả thực đã dọa không ít cặp đôi bỏ cuộc.

Nhưng với Tạ Thời Vy, đó không phải trọng điểm...

Cô biết ngay mà, hai mươi nghìn đâu có dễ cầm! Bảo là trong hai tiếng sẽ cho cô về cơ mà!

Rốt cuộc Thang Huỷ có từng xem phim kinh dị chưa vậy, chủ động đi khám phá chỗ tà môn thế này là có thể mất mạng đấy! Dưới chân họ giờ đây chính là kiểu kinh dị Trung Hoa đáng sợ nhất đó á á á á!

Ý nghĩ vừa rơi xuống liền nghe một loạt tiếng “cạch” thật nặng.

Dãy đèn đường phía sau xa xa lần lượt tắt phụt, bóng tối đặc quánh như thủy triều từ bốn phương tám hướng trùm kín những người còn lưu lại khu vực này.

Chung quanh bỗng im phăng phắc, đến cả tiếng côn trùng cũng không nghe thấy.

Hơi thở của Tạ Thời Vy cũng chợt khựng lại.

Sau đó mới nghe tiếng Thang Huỷ mày mò đèn pin: “Ê ê ê, tôi đang bật đèn đây, mọi người đừng vội.”

Giữa một tràng giục giã, Thang Huỷ mò mẫm nhét pin vào đèn pin, rồi ghé về phía Khương Hề Dao khẽ hỏi: “Cô không thích con nhỏ Tạ Thời Vy đó sao?”

Nhưng đáp lại cô ta chỉ là một khoảng không.

Và tiếng phàn nàn quanh đó càng nặng nề bứt rứt: “Vãi, sao điện thoại tôi đột nhiên hết pin?”

“Của tôi cũng vậy, hình như đơ luôn rồi? Chết tiệt, đừng nói là chỗ này tà môn thật đấy nhé?”

“Thang Huỷ mau lên đi, đèn pin của cô là hy vọng cuối cùng của chúng tôi đó!”

Thang Huỷ đành ngẩng đầu nói: “Không sao, tôi có mang nến.”

Tim Tạ Thời Vy như ngừng đập.

Ngay khi nỗi sợ dâng đến cực điểm, cô chuẩn bị ngất lịm...

Bỗng trước mặt thoảng qua một làn hương.

Khương Hề Dao coi bóng tối như không, lặng lẽ dừng lại ngay trước mặt cô, gương mặt băng giá trắng ngần từ từ áp sát cặp kính cận.

Giữa màn đen đặc sánh.

Người phụ nữ yêu mị diễm lệ, làn da trắng như lụa chủ động nứt ra như sắp lột bỏ lớp ngụy trang hoàn mỹ và phô bày chân dung quái vật đáng sợ.

Nhưng giọng điệu lại làm ra vẻ quan tâm tử tế: “Em Tạ khoá dưới, nếu ngất ở đây, cái đầu xui xui bị đập vào đá đấy, biết không?”

Cô ấy nhất quyết không cho phép Tạ Thời Vy ngất xỉu lôm côm như ở đồn cảnh sát.