Chương 1

“Này!”

“Cậu sẽ đưa món đồ đó đến đúng không?”

Thứ nhất, cô không tên là “này”, cô tên là Tạ Thời Vy.

Thứ hai, bây giờ đã là một giờ sáng, chỉ có những chuyện không thể để người khác biết mới tìm đến tận cửa vào thời điểm này thôi nhỉ?

Tạ Thời Vy chậm rãi quay đầu, nhìn cái khối mosaic có điệu bộ và dáng vẻ vô cùng vênh váo bên cạnh.

Bị cận một nghìn độ, chỉ cần tháo kính ra là không phân biệt được người với vật, dù không cần nghe giọng, chỉ cần nhìn thấy khối mosaic đang xòe đuôi như con công này, cô cũng nhận ra đó là bạn cùng phòng Vưu Gia Nhất của mình.

Tối ngày khai giảng, câu chuyện về hai mươi sáu bạn gái cũ được người này kể trong buổi nói chuyện đêm ở ký túc xá vẫn còn văng vẳng trong đầu Tạ Thời Vy.

Và bây giờ, Vưu Gia Nhất coi việc là bé liên như một món đồ thời trang, tự cho rằng mối tình say đắm thứ hai mươi bảy của mình chỉ còn thiếu một lá thư tình.

Một lá thư tình... cần Tạ Thời Vy đưa giúp.

“Cậu muốn đổi ý?” Vưu Gia Nhất cau mày, nói nhanh hơn: “Cậu lại không phải bé liên, hơn nữa cả ký túc xá chỉ có cậu với chị Khương khoá trên cùng chọn chung một môn tự chọn, tiện tay giúp tớ một chút thì có sao?”

Câu nói “không phải bé liên” khiến Tạ Thời Vy nhớ lại cái đêm xu hướng tính dục của mình bị đóng dấu xác nhận.

Các bạn cùng phòng tò mò hỏi Vưu Gia Nhất rằng cô ta dựa vào đâu để nhận ra đồng loại.

Vưu Gia Nhất đưa ra vài ví dụ, vừa hay lúc đó Tạ Thời Vy đi làm thêm nên về muộn, khi cúi người đi ngang qua giường cô ta thì nghe thấy cô ta búng tay một cái:

“Ví dụ như cái loại không quan tâm đến ăn mặc, kính mắt cũng quê mùa thế này, vừa nhìn là biết không phải bé liên rồi.”

Tạ Thời Vy không được gia nhập hội bé liên vì ăn mặc quê mùa hiện cũng đang bình tĩnh như lúc đó: “Được.”

Vưu Gia Nhất lại tưởng cô định từ chối: “Được cái gì? Cậu chỉ cần tiện tay để lên bàn cô ấy lúc nghỉ giữa giờ... Hả? Được? Cậu đồng ý rồi á?”

Tạ Thời Vy gật đầu, vì giữ tư thế lắng nghe này quá lâu, nước trên trán chảy vào mắt, hơi đau.

Bị đôi mắt của cô nhìn chăm chú, thậm chí còn vô thức chớp nhẹ một cái, bỗng dưng tim Vưu Gia Nhất lại hẫng một nhịp.

Lúc Tạ Thời Vy quay đầu lại, cô ta suýt tưởng mình nhận nhầm người.

Trên gương mặt ngây ngô thường ngày bị tóc mái bằng và cặp kính gọng đen to dày che đi phần lớn lại có làn da trắng sữa mịn màng, dưới sống mũi nhỏ thẳng tắp là đôi môi mỏng mím chặt cũng trông thật đáng yêu.

Điều khiến người ta không ngờ tới nhất là đôi mắt kia bị cận thị nhưng nhãn cầu không bị lồi ra như người khác, lúc này không thể tập trung nên nhãn cầu dưới cặp mắt hai mí xuất hiện một vẻ mờ ảo như sương tựa như đang ngấn nước.

Vưu Gia Nhất cứ thế bị cô nhìn chằm chằm một lúc lâu, nghĩ đến hành động cố ý tháo kính của cô vừa rồi, cùng với ánh mắt chưa từng rời đi khi nghe mình nói chuyện.

Cô ta nghi ngờ cô đang cố ý quyến rũ mình.

Thật đáng tiếc.

Cô ta nghĩ, nếu chưa từng gặp qua tuyệt sắc như chị Khương khoá trên, cô ta vẫn sẽ cân nhắc Tạ Thời Vy một chút.

Chỉ có thể trách Tạ Thời Vy sinh không gặp thời nhỉ?

Thế nhưng, Tạ Thời Vy lại cảm thấy mình rất may mắn, vì cô đã chọn được môn học tự chọn này.

Mặc dù tối qua đã phải giã chanh như điên trong quán trà sữa đến tận hơn mười hai giờ đêm và lớp học tự chọn hôm nay tới mãi mười giờ mới bắt đầu, nhưng cô vẫn dậy đúng tám giờ, mặc bộ quần áo mới đã phơi khô và đến lớp học trước mười phút.

Trong phòng học tự chọn người đông như kiến.

“Sao tự nhiên đông thế này? Toàn là sinh viên năm nhất sao? Thừa năng lượng không có chỗ dùng hay gì? Không trốn học hả?”

“Ồ, tớ biết rồi. Chắc chắn là hoa khôi của khoa Mỹ thuật đã chọn lớp này phải không? Mọi người đến vì cô ấy đấy.”

“Khương Hề Dao? Cậu nói là Khương Hề Dao chọn lớp này á? Sao cậu không nói sớm! Tớ cũng không đi nữa!”

Sinh viên của lớp học trước muốn ở lại học ké, còn những người đã đăng ký học chính thức thì lại bị chặn ở hành lang không vào được, chẳng mấy chốc đã có người xích mích ở cửa lớp học đông đúc, từ cãi vã leo thang thành xô xát.

Tạ Thời Vy bám vào góc cầu thang, nhìn cảnh nhân vật chính còn chưa xuất hiện đã khiến đám người hâm mộ đánh nhau túi bụi, trong lòng thầm tiếc nuối.

Vẫn là đến muộn rồi!

Nhìn những nắm đấm to như bao cát đang vung lên của mấy bạn nam mặt đỏ tía tai, Tạ Thời Vy cảm thấy nếu mình mà dám đi nhờ qua lúc này, có lẽ còn chưa kịp bị đánh trúng thì đám người này đã phải quỳ xuống cầu xin cô đừng chết.

Làm sao bây giờ, hôm nay cô sẽ không thể vào được lớp học tự chọn sao?

Ý nghĩ lo lắng vừa nảy ra, đầu mũi bỗng nhiên bắt được một mùi hương thoang thoảng.