Với Tập đoàn Thụy Thần mà nói, Dị Năng Giả còn sống thì đem ra chiến đấu, đã chết thì moi Dị hạch trong đầu, dùng để nuôi thế hệ “sản phẩm cao cấp” kế tiếp.
Dị Năng Giả nhìn ngoài tưởng như tầng lớp cao nhất, nhưng trên thực tế cũng chẳng khác gì tài nguyên bị tiêu hao.
So với người thường, chỉ khác ở chỗ: Hoặc là tài sản cao cấp, hoặc là hàng phế phẩm.
Mà những kẻ như nguyên chủ… bị cho là “không đạt tiêu chuẩn” rồi bị vứt bỏ… nhiều không kể xiết.
Mộc Chiêu nhếch mép đầy khinh thường, tiếp tục xem nội dung bảng danh sách. Ở cuối danh mục, cô chú ý thấy một hàng ghi chú về thời gian xe chở xác rời khởi thành.
Thoạt nhìn, có vẻ như sau khi giải phẫu, mỗi ngày các thi thể đều được vận chuyển ra khỏi căn cứ bằng xe tải chuyên dụng.
Một cơ hội quá tốt!
Không chút do dự, Mộc Chiêu chui thẳng vào xe đẩy chứa đầy thi thể.
Cô len lỏi giữa các xác chết, cố gắng chui sâu xuống dưới, để những hộp sọ rỗng tuếch kia có thể che kín phần đầu cô.
Cô nằm im, mặc cho mùi máu tanh lẫn với thuốc sát trùng bao trùm toàn thân, lặng lẽ chờ đợi.
Khoảng mười lăm phút sau, cô nghe tiếng bước chân tiến lại gần, dừng lại bên xe đẩy.
“Ê, không đếm lại thi thể à?” Một giọng nữ cất lên.
“Đã kiểm kê trước rồi, đừng phí thời gian. Xe chở xác sắp xuất phát, nhanh còn kịp giờ.” Một giọng nam đáp lời.
Hai người đẩy xe đi, vừa đi vừa dừng. Mộc Chiêu cảm nhận ánh sáng lúc sáng lúc tối xuyên qua các khe hở, rồi dần tối sầm lại... có vẻ đã tiến vào bãi đỗ ngầm.
“Đây là xe cuối?”
Một giọng nam khác hỏi, có lẽ là người phụ trách việc vận chuyển xác rời khỏi căn cứ.
“Vâng.”
“Mấy thi thể?”
“Mười hai.”
“Được rồi, cho xe đi.”
Cánh cửa xe tải vận chuyển tử thi lập tức mở ra, rồi hệ thống cơ khí nâng xe đẩy lên, đổ thi thể vào khoang chở hàng phía sau.
Mộc Chiêu cùng cả đống thi thể khác “lăn” vào khoang chứa hàng phía sau, cô còn chưa kịp thở phào thì bỗng nghe tiếng một người đàn ông “Ừm?” một tiếng.
Tiếp theo là lời nói mang đầy nghi ngờ: “Số lượng… có gì đó sai sai thì phải?”
Tim Mộc Chiêu lập tức nhảy lên tận cổ. Trong lòng thầm chửi: Một đống thi thể thôi mà, có cần nghiêm túc vậy không?
Đáng tiếc người này chẳng những nghiêm túc mà còn rất có trách nhiệm.
Hắn ghé sát mép khoang, thò đầu vào kiểm tra. Ánh sáng quá mờ khiến hắn vẫn chưa thấy rõ, bèn lẩm bẩm định mở nắp khoang, chuẩn bị kiểm đếm lại số thi thể vừa được đổ vào.