Chương 5: Cô nhất định phải trốn thoát!

“Ơ kìa, chẳng phải đây là bạn gái cưng của lão Tô đó sao? Sao lại thành ra thế này…”

“Không rõ nữa. Chúng ta chỉ phụ trách đưa thi thể đến đây. Ông chủ dặn giao cho Tiến sĩ Nghiêm, bảo lấy dị hạch ra.”

“Tiến sĩ Nghiêm chưa về, vậy để thi thể ở đây trước đi.”

“Phịch!” Một âm thanh nặng nề vang lên, Mộc Chiêu bị ném mạnh lên một chiếc bàn giải phẫu lạnh ngắt.

Tất cả giác quan của cô đột ngột quay về, ý thức cũng bắt đầu tỉnh táo.

Mộc Chiêu nín thở, không dám cử động dù chỉ một chút. Nếu bị phát hiện vẫn còn sống, e rằng lần này không còn cơ hội “sống lại”.

Tô Khinh Thần đã vứt bỏ cô.

Hắn không cần cô. Thứ duy nhất hắn muốn là Dị hạch trong đầu.

Dù biết cô còn sống, khả năng cao hắn cũng sẽ gϊếŧ cô thêm lần nữa.

Vì thế, cô nhất định phải trốn thoát!

Mộc Chiêu vẫn nhớ rõ, trước khi xuyên thư, cô đã nhặt được quyển tiểu thuyết [Dị Thú] trong một tòa nhà bỏ hoang.

Chuyện đó thực sự rất kỳ lạ.

Hôm ấy, Mộc Chiêu bất ngờ nhận được một tín hiệu lạ. Vì tò mò, cô leo qua mấy ngọn núi, lần theo tín hiệu đến một khu phế tích.

Tại nơi phát tín hiệu, cô tìm thấy một chiếc rương hợp kim được phong kín.

Trong rương chỉ có hai thứ: Một máy phát tín hiệu và một xấp tài liệu viết tay trên giấy, có tiêu đề [Dị Thú].

Mọi thứ đều kỳ dị một cách cố ý. Dù gì thì trong thời đại cô sống, giấy in đã gần như tuyệt chủng từ lâu.

Nhưng Mộc Chiêu vốn gan lớn, lại luôn bị thu hút bởi những điều huyền bí. Cô đem toàn bộ tài liệu về căn cứ, mỗi khi rảnh lại lôi ra nghiền ngẫm.

Tài liệu đó, ngoài nội dung chính là một tiểu thuyết ra, còn đính kèm hai tập “Thiết lập giả định” vô cùng chi tiết: Miêu tả cấu trúc thế giới, cách vận hành dị năng, biến dị sinh vật và các loại kỹ năng chuyên biệt của từng nhóm đối tượng.

So với cốt truyện chính, Mộc Chiêu càng hứng thú với những giả thiết kỳ lạ ấy, chúng vẽ nên cả một thế giới sinh vật biến dị cùng dị năng muôn hình vạn trạng.

So với tuyến cốt truyện, thứ khiến Mộc Chiêu mê mẩn hơn cả là hệ thống sinh vật biến dị và dị năng được xây dựng kỳ công trong hai tập thiết lập đó. Chúng như một cẩm nang sống, giúp cô chống đỡ tinh thần giữa thế giới điên loạn đầy dị vật.

Trong đó từng nhắc đến: Dị thú do Nguyên Thể X tạo ra sở hữu khả năng thể chất vượt trội và tốc độ hồi phục phi thường.

Dị Năng Giả tuy không thể sánh với dị thú về mặt cơ năng, nhưng vẫn mạnh hơn người thường rất nhiều. Và một khi dị năng thăng cấp, khả năng thể chất lẫn hồi phục sẽ càng trở nên kinh người.

Giờ phút này đây, Mộc Chiêu chỉ có thể cảm thấy may mắn vì năm xưa đã nghiêm túc đọc từng dòng chữ trong đó.

Bởi vì... những kiến thức đó, giờ chính là chìa khóa giúp cô thoát khỏi địa ngục.