[Không gian chứa não: Tác giả xin cam kết bảo vệ bộ não quý giá của bạn đọc, cùng nhau trở nên thông minh nhé! Xuất phát!]
"Mộc Chiêu, em đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Suy nghĩ cái gì đấy?
Mộc Chiêu bất giác mở choàng mắt. Trong đôi mắt mờ mịt là một tầng sương mông lung chưa tan, như thể vừa bị kéo ra khỏi giấc mộng không đầu không cuối.
Không… có gì đó không đúng. Câu hỏi đó, hình như… không dành cho cô.
Tầm nhìn của cô lúc này kỳ quái đến cực điểm… như thể bị giam trong một chiếc camera vô hình: Có thể nhìn, có thể nghe, nhưng không thể cử động. Ngay cả việc quay đầu hay đảo mắt, cũng bất lực.
Trước mắt là một chiếc ghế sô pha, trên đó có một cô gái đang ngồi… giống cô như đúc.
Đối diện là một người đàn ông trẻ tuổi, khí chất lạnh nhạt, diện mạo tuấn tú. Hắn mặc một bộ âu phục trắng cắt may tinh xảo, dáng vẻ ung dung, nụ cười nhàn nhã trên môi mang theo vài phần cao ngạo. Ánh mắt hắn dừng lại trên người cô gái kia, ánh nhìn như kẻ ở trên cao đánh giá người dưới.
Trên bàn trà giữa hai người đặt một viên tinh thể hình cầu màu lam tím nhạt.
Cô gái kia khẽ ngẩng đầu lên, giọng nghèn nghẹn như nuốt nước mắt vào trong:
"Cô gái vừa rồi… là để thay thế em sao? Có phải… vì cô ta xinh đẹp hơn em?"
Mộc Chiêu sững sờ.
Không chỉ khuôn mặt, mà ngay cả chất giọng của người kia cũng giống hệt cô. Nhưng nét mặt, thần thái, khí chất của đối phương lại hoàn toàn khác biệt.
“Mộc Chiêu” kia mặc váy liền tinh xảo, làn da trắng ngần không tì vết, mái tóc suôn mượt ánh lên sắc sáng mềm mại.
Mọi chi tiết đều đang cho thấy: Cô và người kia không phải cùng một người, ít nhất là hiện tại thì không.
Cô là một một chiến binh lang thang giữa mạt thế dị biến, làn da dày đặc vết rám nắng, mái tóc khô cứng vì gió bụi, từ lâu cô đã từ bỏ mọi trang phục gây vướng víu trong chiến đấu.
Thế này là sao?
Cô đang mơ sao?
Nhưng tất cả trước mắt lại chân thật đến rợn người, hoàn toàn không giống mộng cảnh.
Cô nhớ rất rõ, trước khi mất đi ý thức, mình đang đọc một cuốn tiểu thuyết nhặt được trong tàn tích, tên là [Dị Thú]…
Nếu đúng là như vậy, hình như trong truyện thực sự có một nhân vật trùng tên với cô.
Chẳng lẽ… cô đã xuyên thư?
Mộc Chiêu chưa dám kết luận vội, chỉ đành im lặng quan sát tiếp.
Người đàn ông đối diện nghe câu hỏi của “Mộc Chiêu” thì hơi nhướn mày, như có chút bất ngờ.
Hắn nhàn nhã cười khẽ, giọng điệu thong thả mà lạnh lùng: "Diện mạo không phải điều quan trọng. Trong thời đại này, vẻ ngoài là thứ rẻ rúng nhất.
Anh muốn một cô gái vừa sạch sẽ vừa xinh đẹp dễ như trở bàn tay. Nhưng anh chưa bao giờ để mắt tới những thứ đó.
Điều anh coi trọng là giá trị."