Chương 46

Văn Ương từng bị bong gân, cô nhìn tình trạng cổ chân của Kiều Chi Nhược thì thấy hoàn toàn không cần đến bệnh viện, chỉ cần mua thuốc xịt là khỏi.

Thế nhỡ có vết thương ngầm thì sao? Một giọng nói khác vang lên trong lòng Văn Ương cảnh báo: Cô đâu phải bác sĩ, làm sao có thể khẳng định trăm phần trăm chân Kiều Chi Nhược không sao?

Văn Ương, cô là người địa phương, giờ đang đứng ngay trước mặt Kiều Chi Nhược, mà tối nay cũng chẳng có việc gì.

Không thể vì là người yêu cũ mà ngồi yên không giúp đỡ chứ?

Văn Ương cắn răng: “Đau thì chắc chắn không được rồi... Tôi đi cùng cô đến bệnh viện hay cô đợi bạn học cô có thời gian rồi đi?”

Kiều Chi Nhược đang cúi đầu nhìn túi dâu tây, nhẹ nhàng đáp: “Tùy cô.”

... Cái gì mà tùy cô?

Văn Ương khẽ thở dài: “Bây giờ cô có rảnh không, tôi đưa cô đi ngay.”

Thật ra thì cô không rảnh.

Nhưng Kiều Chi Nhược ngẩng mắt lên, vui vẻ gật đầu, xách cao túi giấy nói: “Được thôi, vậy tôi cất dâu tây về phòng trước đã.”

“Khoan đã...”

Văn Ương lên tiếng ngăn lại, đợi Kiều Chi Nhược nhìn mình, cô giơ tay phải lên: “Chân cô đừng đi nữa, đưa tôi thẻ phòng, tôi cất cho.”

... Văn Ương, cô vẫn như ngày nào.

Nhìn bóng lưng Văn Ương chạy vào khách sạn, Kiều Chi Nhược thu lại ánh mắt, nụ cười trong mắt dần tắt đi.

Sau đó, cô lấy điện thoại ra, cau mày phân vân vài giây, rồi gọi một cuộc cho cô giáo dẫn đoàn: “Alo cô Trương? Cháu xin lỗi cháu...”

Kiều Chi Nhược một lần nữa lại ngồi vào ghế sau xe Văn Ương.

Lần này cô còn mạnh dạn hơn lần trước rất nhiều, hay nói đúng hơn, từ khoảnh khắc Văn Ương chủ động đề nghị đi cùng cô đến bệnh viện, vài suy nghĩ trong lòng cô đã lặng lẽ thay đổi.

Cô nhận ra rằng, muốn dùng sự trưởng thành, điềm tĩnh... để giành lại sự chú ý của Văn Ương là không khả thi.

Năm xưa cô đã có được Văn Ương như thế nào, sao cô lại quên mất chứ.

Cái gọi là trưởng thành, đó chẳng phải là thứ nên thể hiện cho Văn Ương thấy sau khi tái hợp hay sao?

Văn Ương lo lắng cho cô, đưa tay ra đỡ cô, cô liền ngang nhiên đặt tay lên cánh tay Văn Ương, khi ngồi lên xe thì lặng lẽ dịch cổ tay, lòng bàn tay và lòng bàn tay Văn Ương khít chặt vào nhau.

Cứ thế, cô nắm chặt tay Văn Ương không buông, cho đến khi ngồi vững hẳn mới thản nhiên thả ra.

Đối với sự tiếp xúc thân mật như vậy, Văn Ương không né tránh, vẻ mặt cũng không có chút khác thường nào.

Đợi cả hai đều đã yên vị trên xe, Văn Ương điều chỉnh dây mũ bảo hiểm, Kiều Chi Nhược ngồi phía sau khẽ thở ra một hơi lấy dũng khí... Ngay sau đó, cô nghiêng người về phía trước, ôm chặt lấy eo Văn Ương, thậm chí có thể ngửi rõ mùi dầu gội thoang thoảng hương hoa trên mái tóc đen của người ngồi phía trước.

Suýt chút nữa thì Kiều Chi Nhược đã muốn hôn Văn Ương rồi.

Kiều Chi Nhược quay mặt đi, ngăn lại ý nghĩ tồi tệ không nên có vào lúc này.

Nửa đoạn đường đầu, giống như lần trước, cả hai đều không nói chuyện.

Nhưng hai tay Kiều Chi Nhược ôm chặt hơn lần trước, như muốn ghì chặt Văn Ương vào cơ thể mình.

Văn Ương đương nhiên cũng cảm nhận được điều đó, lần trước cô lái xe có thể nói là tâm không vướng bận, nhưng lần này, bị Kiều Chi Nhược ôm chặt như vậy, cô chợt nhớ ra một chuyện.

Sau khi hai người chia tay, Văn Ương đã xóa WeChat của Kiều Chi Nhược, không lâu sau, Kiều Chi Nhược cũng xóa toàn bộ Weibo, Douyin, Alipay, v.v. của Văn Ương.