Chương 4

Văn Ương bước vào sảnh khách sạn, thấy Kiều Chi Nhược vẫn chưa đến quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng, mà lại đứng sững giữa sảnh, ngẩng đầu lên nhìn gì đó.

Cô cũng ngước nhìn theo, trên đó là đèn chùm pha lê và trần nhà vẽ bầu trời sao, ngoài ra không có gì đặc biệt.

Hay là do mình vẫn nhìn em ấy bằng ánh mắt của ngày xưa?

Văn Ương luôn cảm thấy Kiều Chi Nhược bây giờ trông vẫn có vẻ gì đó ngơ ngác.

Cô nghĩ bụng, mình và Kiều Chi Nhược cũng không có thù hằn gì, em ấy một mình đến thành phố xa lạ giữa đêm hôm, giúp được gì thì giúp. Vốn dĩ cô là người nhiệt tình, nếu lần này không giúp, trong lòng sẽ thấy áy náy.

Nói tóm lại, cô đang tự tìm cho mình một cái cớ.

Văn Ương cố tỏ ra tự nhiên, hắng giọng, đưa tay sờ vành tai, chủ động đi về phía Kiều Chi Nhược.

Kiều Chi Nhược có lẽ cảm nhận được có người đứng bên cạnh, quay sang nhìn cô, không nói gì.

Văn Ương vẫn cười: "Em có đặt phòng trước không?"

Kiều Chi Nhược mấp máy môi rồi lại mím chặt, cúi đầu tránh ánh mắt của Văn Ương hai giây, rồi mới giơ điện thoại lên: "Ừm."

"Đặt bằng số điện thoại của em à?"

"Ừm."

"Được." Văn Ương gật đầu, hất cằm về phía quầy lễ tân: "Đi thôi."

Cô dẫn Kiều Chi Nhược đến quầy lễ tân, sau khi nói vài câu với nhân viên, cô xòe tay ra trước mặt Kiều Chi Nhược: "Đưa chị chứng minh thư của em."

Kiều Chi Nhược lấy một tấm thẻ mỏng đặt vào tay Văn Ương.

Ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào làn da Văn Ương, Kiều Chi Nhược giật mình rụt tay lại như bị điện giật, người cũng lùi lại nửa bước.

Ở quầy lễ tân, Văn Ương đang nói chuyện với nhân viên, cánh tay chống lên mặt quầy đá, người hơi cúi về phía trước. Vì lọn tóc bên mai cứ trượt xuống vướng víu, cô vừa nói chuyện vừa tiện tay dùng chiếc dây buộc tóc đeo ở cổ tay, túm gọn mái tóc đen xoăn lại...

"Vâng, làm ơn đừng cho phòng cuối hành lang, cũng đừng gần thang máy." Giọng cô điềm đạm và chững chạc.

Kiều Chi Nhược lặng lẽ đứng sau Văn Ương, ngẩn người nhìn theo hành động của cô. Một giây sau, ánh mắt cô ấy dán chặt vào nốt ruồi nhỏ bên gáy Văn Ương.

Cô ấy liếʍ môi, cảm thấy hơi khát nước.

Văn Ương là kiểu người đã không giúp thì thôi, đã giúp thì sẽ giúp cho trót.

Làm thủ tục nhận phòng xong, cô nhận lại chứng minh thư và thẻ phòng, kẹp chúng lại với nhau rồi đưa cho Kiều Chi Nhược.

"Đi thôi, thang máy ở đằng kia."