“Hai ba giờ.” Văn Ương dừng lại một chút, hơi thẳng người: “Tất cả mấy cậu đều hai ba giờ mới về sao?”
“Cũng không hẳn, còn có người về muộn hơn tớ nữa. Bọn họ trẻ mà, thể lực tốt, có khi chơi suốt đêm luôn ấy chứ?”
“...”
Văn Ương nghe xong, từ từ hít một hơi, vẫn không nhịn được mà khẽ mắng một câu: “Làm cái quái gì vậy...”
“Hả?” Dương Thanh Diệp không nghe rõ: “Gì cơ?”
“Không có gì.” Văn Ương đẩy ghế xoay ra sau, đứng dậy, vừa đi ra ngoài quầy thu ngân vừa mỉm cười: “Khen mấy cậu đứa nào đứa nấy đều tràn đầy năng lượng ấy mà.”
Dương Thanh Diệp cười ha hả: “Nhưng cô học muội của cậu tối qua hơi xui xẻo đấy, trượt chân một cái là cô ấy đi luôn, không chơi được bao lâu.”
Văn Ương dừng bước, vài giây sau mới quay đầu nhìn Dương Thanh Diệp: “Trượt chân cái gì?”
“Là cái mép đường ấy...” Dương Thanh Diệp khoa tay múa chân: “Cô ấy trượt chân phải té xuống rồi.”
Trong lòng Văn Ương bỗng bốc hỏa, âm lượng đột nhiên tăng vọt, hỏi dồn dập như súng liên thanh: “Vậy cô ấy đâu rồi?? Bây giờ đang ở đâu?? Bệnh viện??” Vừa nói cô vừa định quay lại quầy thu ngân lấy túi.
Dương Thanh Diệp ngây người ra: “Cô ấy có sao đâu.”
“Không phải cậu nói cô ấy ngã xuống đường sao?”
“Ngã xuống, nhưng không bị té...” Dương Thanh Diệp gãi gãi tai: “À? Có phải câu vừa nãy tớ nói quá lên không?”
“Cậu...” Văn Ương im lặng một lát, tạm thời bình tĩnh lại: “Ok, vậy cậu chắc chắn cô ấy không sao đúng không?”
“Chắc chắn chứ, bọn tớ đỡ cô ấy dậy ngay mà, cô ấy về trước cũng chỉ nói cổ chân hơi đau một chút nên về nghỉ ngơi thôi.”
Buổi trưa, Văn Ương gọi gà rán cho khách, tiện thể gọi một combo lớn cho nhân viên trong quán.
Dương Thanh Diệp cầm một chiếc cánh gà Orleans cắn: “Ưʍ... ngon quá... Văn Ương cậu đừng nói chứ ly nước nho nóng của cậu đúng là có tác dụng thật, giờ tớ ăn ngon miệng lắm, không còn khó chịu chút nào nữa, cậu học được ở đâu vậy?”
Văn Ương đang trầm tư, cắn ống hút ly Coca, nhìn cô ấy một cái, cười cười: “Trước đây có một người bạn uống say, tớ tìm hộ cô ấy đấy.”
Ực.
Dương Thanh Diệp nuốt miếng thịt trong miệng, nhớ ra một chuyện, hắng giọng, rồi cố tình kéo dài giọng gọi: “Văn~ Ương~”
“KHÔNG, muốn ăn cái khác thì tự mua.” Văn Ương nói.
“Cậu nghĩ tớ là người thế nào chứ.” Dương Thanh Diệp dịch ghế lại gần Văn Ương: “Tớ nói thật đấy, có phải cậu không thích cô học muội kia của cậu không?”
“Gì cơ?”
Dương Thanh Diệp vứt xương gà, rút một tờ khăn giấy ướt trên bàn lau tay: “Theo tính cách của cậu... thì dù là khách mới quen một ngày mà gặp cậu bên ngoài, cậu cũng sẽ vui vẻ đặc biệt mà chào hỏi người ta.”
Văn Ương cười như không cười: “Không khoa trương đến vậy đâu.”
“Có khoa trương nhưng tuyệt đối không giả dối, ý tớ là... cậu trông không muốn nói chuyện với cô ấy lắm, còn cô ấy thì, chậc, lạ lắm nhé.” Dương Thanh Diệp vuốt cằm, ra vẻ thám tử: “Cậu nói cô ấy không thích cậu đi, thì cô ấy lại rất tích cực chào hỏi cậu. Cậu nói cô ấy thích cậu đi, hình như còn không nhiệt tình bằng Tiết Oánh đối với cậu nữa?”
“Hừ...” Văn Ương cười khẩy một tiếng, thì ra thật sự rõ ràng đến thế, ngay cả Dương Thanh Diệp cũng nhìn ra rồi.
“Vậy thì sao?” Dương Thanh Diệp xòe tay.
“Sao là sao?”
“Cậu đừng có như con ếch ấy, chọc một cái mới nhảy một cái chứ.” Dương Thanh Diệp bất lực: “Cậu nói rõ ràng cho tớ biết đi, lỡ sau này gặp lại tớ còn biết phải làm thế nào chứ.”