Chương 34

“Thật sao.”

Kiều Chi Nhược lại mỉm cười, bên cạnh có người giục Kiều Chi Nhược nhanh chóng trang điểm, cô mới quay người ngồi xuống.

Dương Thanh Diệp thấy Kiều Chi Nhược sắp bận rồi, liền vẫy tay qua gương, cầm điện thoại lên, vừa gọi điện cho Văn Ương vừa đi ra ngoài, miệng lẩm bẩm: “Văn Ương đâu rồi...”

“...”

Vài giây sau, Kiều Chi Nhược quay đầu lại, lạnh mặt nhìn về hướng Dương Thanh Diệp vừa rời đi một lúc.

Tiết Oánh từ điện thoại ngẩng đầu lên nhận thấy điều này, thuận theo ánh mắt của Kiều Chi Nhược nhìn sang trái: “Gì thế? Nhìn gì vậy?”

Kiều Chi Nhược rất nhanh thu ánh mắt về, sau đó nghiêng người về phía trước, dùng cọ chọc chọc vào hộp phấn phủ đang mở.

Xoèn, xoèn, xoèn.

Sau ba tiếng ngắn ngủi đó, Kiều Chi Nhược ngẩng đầu: “Tiết Oánh, hình như tớ vừa thấy chị Văn Ương.”

“Ừ? Ở đâu?”

“Ngay ngoài phòng này.” Kiều Chi Nhược cười nói: “Không biết có phải tớ nhìn nhầm không.”

“Ngoài phòng?” Tiết Oánh đứng dậy: “Vậy tớ ra xem thử nhé?”

“Ừm.”

Kiều Chi Nhược đáp một tiếng, không nói gì thêm.

---

Văn Ương ngồi trong hành lang vài phút, điện thoại rung lên, nhận được một cuộc gọi từ Thạch Gia Viên, cô ấy vừa ấn nghe vừa đứng dậy đi ra ngoài.

Một làn gió mát ùa đến, làm mái tóc đen và chiếc áo sơ mi caro đen trắng của cô ấy bay phấp phới.

Đứng ngoài cửa sau hội trường nghe điện thoại, Văn Ương thấy hai sinh viên đi ngang qua. Đợi hai người đi qua, Văn Ương vô thức quay đầu nhìn... hai người này cũng đeo những vật giống như hộp đàn, một cái màu hồng một cái màu trắng, nhưng nhỏ hơn hộp đàn cello của Kiều Chi Nhược.

Đương nhiên, điều thu hút Văn Ương không phải là những thứ này, mà là những lời hai người đang nhắc đến: “Hôm qua Kiều Chi Nhược...”

Cứ thế, họ lướt qua Văn Ương.

Vài chục giây sau, cô ấy kết thúc cuộc gọi với Thạch Gia Viên, một mình khoanh tay đứng ngoài trời, ngẩn ngơ một lúc.

Đối diện cửa sau hội trường là một nhà để xe đạp mái hở, bên trong gọn gàng xếp hai hàng xe. Có một chiếc xe đạp màu vàng hồng treo đèn hình ngôi sao trên ghi đông, đèn vẫn còn sáng.

Chiếc xe này trông đặc biệt giống chiếc của Kiều Chi Nhược ngày xưa.

Khiến Văn Ương nhớ lại năm đó, Kiều Chi Nhược cứ khăng khăng muốn học đi xe đạp, nhưng kết quả là nửa ngày trời vẫn không dám để Văn Ương buông tay.

Sau này Văn Ương lén lút buông tay, Kiều Chi Nhược cũng học được, nhưng hai người vẫn cãi nhau một trận.

Quan điểm của Kiều Chi Nhược là tại sao chị có thể lén lút buông tay mà không nói cho em biết!

Văn Ương dở khóc dở cười nói nhưng như thế không phải là em đã học được rồi sao?

Giờ nghĩ lại, Văn Ương cũng không hiểu vì sao khi đó hai người lại chiến tranh lạnh cả tuần chỉ vì chuyện này, đúng là có chút khó hiểu.

Dương Thanh Diệp từ phòng hóa trang số 1 tìm mãi mới thấy bóng lưng Văn Ương, nhanh chóng bước đến: “Văn Ương, cậu ở đây làm gì vậy? Tớ tìm cậu mãi trong kia.”

“Thạch Gia Viên đã đến Hồng Đào Q hỏi sao hai đứa mình đều không có mặt.” Văn Ương nói: “Cậu định ở lại đây đúng không? Tớ về trước đây.”

“Ấy...!” Dương Thanh Diệp vội vàng kéo người lại: “Cậu đừng vội đi chứ, tớ gặp cô học muội của cậu rồi.”

Văn Ương nửa đẩy nửa chấp nhận bị Dương Thanh Diệp kéo lại vào hành lang phía sau sân khấu, đυ.ng mặt Tiết Oánh vừa tìm ra.

Giờ thì có hai người thuyết khách, một bên trái một bên phải, cùng đưa Văn Ương vào phòng hóa trang.

Từ một khoảng cách khá xa, Văn Ương nhìn về phía người đang ngồi trước gương trang điểm ở góc trong cùng.