Chương 30

Cuộc gọi là dì gọi đến, vẫn hỏi chuyện kế hoạch tốt nghiệp của Văn Ương.

Văn Ương tựa vào cửa sổ taxi, cúi đầu lắng nghe những lời khuyên lặp đi lặp lại đó, cô biết những chuyện này không bao giờ nói rõ được qua điện thoại, chỉ một mực đáp lời: “Vâng, vâng, cháu hiểu rồi.”

Tay buông thõng trên đùi vô thức muốn nắm lấy thứ gì đó.

...Không đúng, túi của mình đâu rồi?

Tim thắt lại trong một khoảnh khắc.

Sau đó cô mới hoàn hồn nhớ ra chiếc túi hình như vẫn còn ở chỗ Kiều Chi Nhược, cô nhìn sang trái.

Khác với tư thế Kiều Chi Nhược thường ngồi với tay buông thõng khi đi xe trước đây, lúc này Kiều Chi Nhược đang vòng hai tay ôm chặt chiếc túi của cô ấy, ôm gọn trước ngực. Mặt cô nhìn ra ngoài cửa sổ bên trái, vài sợi tóc bên phải xõa xuống cổ.

Chiếc túi này quả là một kho báu đang được Kiều Chi Nhược bảo vệ cẩn thận.

Văn Ương không hiểu sao lại mỉm cười.

Buổi tối, Văn Ương quên mang khăn tắm khi đi tắm.

Trong làn hơi nước, cô chân trần bước trên sàn gạch, kéo cánh cửa gỗ hé ra một khe nhỏ, thò đầu ra ngoài, cố gắng hét lớn: “Kiều Chi Nhược, cậu có ở đây không...?”

Kiều Chi Nhược tìm thấy chiếc khăn tắm màu xám đậm mà Văn Ương nói, đẩy cửa đưa vào phòng vệ sinh.

Văn Ương quay lưng về phía cô, đứng trong bồn tắm, nước từ vòi hoa sen ào ào xả xuống, mái tóc đen ướt sũng rũ sau vai, càng làm tôn lên vẻ đẹp quyến rũ ẩn hiện của đôi xương quai xanh.

Toàn thân...

Hơn nữa, Kiều Chi Nhược hoàn toàn không ngờ Văn Ương lại không kéo rèm tắm.

Cả người cô từ đầu đến chân đều tê dại: “xoẹt” một cái mặt đỏ bừng, chín cả rồi, vội vàng ném chiếc khăn tắm lên bồn rửa mặt rồi hoảng hốt chạy ra khỏi phòng vệ sinh.

Rầm!

Cánh cửa vang lên một tiếng động lớn.

Văn Ương, người vẫn đang được nước bao phủ, hoàn toàn không chú ý đến động tĩnh phía sau, tiếng đóng cửa đột ngột vang lên, cô ngạc nhiên quay đầu lại, rồi tò mò nhìn ra ngoài.

Nhìn thấy chiếc khăn tắm màu sẫm cô cần đang vứt lộn xộn trên bồn sứ trắng.

Đều là con gái cả, chắc không sao đâu... Hay là... lát nữa mình xin lỗi chị ấy, nói là do mình bất cẩn... Kiều Chi Nhược một mình ngồi trong phòng, đầu óc trống rỗng.

Tim cô còn chưa kịp bình tĩnh lại, Văn Ương đã xuất hiện chỉ quấn một chiếc khăn tắm, gõ gõ cánh cửa phòng mà cô đã quên đóng lại trong lúc hoảng loạn, hỏi: “Tôi vào được không?”

Kiều Chi Nhược ngây người.

Không thể suy nghĩ, cô như một con robot nhỏ gật đầu, nhìn Văn Ương đi đến bên cạnh mình.

Sau đó, mang theo mùi hương vừa tắm xong, Văn Ương đột nhiên cúi người xuống, rất nghiêm túc nhìn chằm chằm vào cô.

“Kiều Chi Nhược.”

Văn Ương không sấy khô tóc, có lẽ chỉ dùng khăn tắm lau qua loa vài cái, khi cúi người nói chuyện với Kiều Chi Nhược, một lọn tóc ướt rủ xuống trước xương quai xanh của cô ấy.

Rồi, một giọt nước rơi xuống.

Rơi trên mu bàn tay Kiều Chi Nhược.

“...”

Kiều Chi Nhược hít một hơi lạnh.

Văn Ương hoàn toàn không hay biết, đưa tay phải lên, nhẹ nhàng chạm vào má Kiều Chi Nhược.

“Mấy hôm nay cậu không vui sao?”

---

Ngày buổi hòa nhạc giao lưu của Học viện Âm nhạc Khải Minh sắp diễn ra là một ngày thứ Sáu, đã vài ngày trôi qua kể từ lần cuối Văn Ương và Kiều Chi Nhược tình cờ gặp nhau ở quán ăn đêm.

Vì lần gặp mặt đó cả hai đều cảm thấy khó chịu, nên không ai chủ động tìm đối phương nữa.