Chương 3

"..."

Văn Ương cau mày, định nói gì đó, nhưng khi đối diện với ánh mắt sâu thẳm đầy tổn thương của Kiều Chi Nhược, cô đành nén lại, không tranh cãi nữa.

Dù sao, Kiều Chi Nhược nói cũng đúng sự thật. Văn Ương thầm nghĩ, xem ra hôm nay Kiều Chi Nhược quyết gây khó dễ cho cô tới cùng.

Chỉ là, cứ giằng co, cố chấp ở chung một chỗ như vậy, trong lòng Kiều Chi Nhược có dễ chịu hơn không?

Văn Ương cảm thấy hơi bất lực, ánh mắt cô hướng ra sau, nhìn chiếc hộp đàn màu đen gần như chiếm trọn cả hàng ghế sau.

Hai giây sau, cô chọn cách nhượng bộ, nhìn lại Kiều Chi Nhược.

"... Được rồi, em hủy xe đi, chị đưa em về."

Sau khi người bạn mà Văn Ương định đón lên xe, không khí ngột ngạt trong xe mới dịu đi.

Trước đây, không nhiều người biết về mối quan hệ giữa Văn Ương và Kiều Chi Nhược, người bạn mới lên xe chỉ tiện miệng hỏi sao cô đàn em lại đến thành phố nhỏ này.

Nghe Kiều Chi Nhược nói là đi cùng đoàn nhạc của trường đến biểu diễn giao lưu.

Người bạn lại vui vẻ "ồ" lên một tiếng, cười nói: "Thì ra em còn nhỏ thế, vẫn đang học đại học à."

"Năm nay em tốt nghiệp rồi ạ." Kiều Chi Nhược bình tĩnh đáp lại.

Sau đó, hai người họ cứ thế trò chuyện, Văn Ương đôi khi lắng nghe, đôi khi lại nhìn đăm đăm vào con đường thẳng tắp vô tận trong màn đêm mà thất thần.

Thành phố nhỏ, từ bến xe ngoại ô lái xe một mạch đến khách sạn Duyệt Quý ở trung tâm thành phố, cũng chỉ mất chừng hai mươi phút.

Xe dừng hẳn, Văn Ương nhìn vào gương chiếu hậu, nhẹ giọng: "Đến rồi."

Kiều Chi Nhược siết chặt dây đeo hộp đàn rồi lại nới lỏng, cô ấy cười một tiếng, nói với hai người ngồi ghế trước: "Cảm ơn."

Sau đó, một tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa ghế sau được mở ra.

Khi cửa xe đóng lại, người bạn nhìn Văn Ương vẫn ngồi yên trên ghế lái, khó hiểu: "Sao hôm nay cậu lạ vậy?"

"Tớ á?"

"Suốt dọc đường không nói gì, đã vậy còn không định xuống xe tiễn cô đàn em của cậu. Trước đây hai người không thân nhau à?"

"Không thân thì tớ chở cô ấy đến đây làm gì." Văn Ương hỏi lại: "Tớ rảnh chắc?"

Người bạn nhún vai.

Văn Ương nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn bóng lưng cô đơn của người kia càng đi càng xa, tay đã theo bản năng tháo dây an toàn.

"Cậu tự lái xe về đi, tớ đi tiễn cô ấy."

Nói xong, cô mở cửa xuống xe.

Người bạn hạ kính xe xuống, lầm bầm: "Có lâu không, tớ đợi cậu nhé?"

"Không cần đâu." Văn Ương vẫy tay mà không ngoảnh lại: "Cậu đi trước đi."