Chương 28

“Tôi nói thật lòng nhé, người ta nhập học đã có đặc quyền không ở ký túc xá không quân sự, biết đâu sau này có thể không cần thi mà được đặc cách học lên thạc sĩ, tiến sĩ luôn...”

Cái gì lộn xộn thế này. Văn Ương hơi tức giận, mặt lạnh tanh định bước lên trước xem ai đang nói những lời đó.

Nhưng Kiều Chi Nhược đã kéo cô lại.

Rất mạnh.

Hai người đứng yên tại chỗ, đợi cho nhóm người nói chuyện phiếm kia đi khuất hẳn, Kiều Chi Nhược mới từ từ buông tay.

“Em không sao.” Kiều Chi Nhược mỉm cười với Văn Ương: “Chị đừng bận tâm.”

Sau hôm đó Kiều Chi Nhược không coi chuyện nhỏ này là gì, nhưng Văn Ương lại trằn trọc không ngủ được, trong lòng vô cùng khó chịu mà lại rất lo lắng cho Kiều Chi Nhược.

Đặc biệt là buổi tối nhìn Kiều Chi Nhược với vẻ mặt mệt mỏi vác theo một chiếc hộp đàn lớn như vậy trở về...

Không được rồi, Văn Ương càng nhìn càng coi Kiều Chi Nhược như em gái, càng nhìn càng thấy Kiều Chi Nhược thật đáng thương.

Nhất thời Văn Ương bốc đồng đặt cốc nước xuống, cô đi đến bậc thềm ở sảnh vào, nhíu mày nói với Kiều Chi Nhược: “Gửi cho tôi một bản thời khóa biểu học kỳ này của cậu.”

Văn Ương là người hành động.

Hôm trước quyết định không để Kiều Chi Nhược đáng thương nữa, hôm sau đã đúng vào giờ tan học theo thời khóa biểu đến Học viện Âm nhạc đợi Kiều Chi Nhược, dù cho tiết học đó kết thúc đã là chín giờ tối.

Từ phòng tập đi ra, Kiều Chi Nhược liếc mắt đã tìm thấy Văn Ương đang ngồi trong bóng đêm xem điện thoại.

Cô mỉm cười, định bước tới.

Giọng Tiết Oánh vang lên sau lưng cô: “Này! Chị Văn Ương!”

Kiều Chi Nhược với vẻ mặt đen sầm đi bên trái nhất, Văn Ương kẹp giữa, Tiết Oánh ở bên phải nhất lên tiếng: “Chị ơi, bản đồ đường đi tối qua chị gửi cho em có đúng không ạ, hôm nay bọn em tìm mãi mà không thấy.”

Tối hôm qua à?

Kiều Chi Nhược bĩu môi, nhìn sang phải, chỉ nghe Văn Ương lập tức trả lời: “Quán đó đúng là khó tìm thật đấy, các cậu có thấy cái biển tròn màu vàng trên hình không?”

“Chính là không thấy mà, có phải trang trí thay đổi, hay chuyển đi rồi?”

“Chắc không đâu, quán đó đã mở bán nhiều năm rồi...” Văn Ương sầu não một giây: “Không được, để tôi ngày mai đi xem sao nhé?”

“Ngày mai mấy giờ, hay chúng ta đi cùng nhau nhé?”

“Được thôi.”

“...” Hoàn toàn không hiểu gì.

Kiều Chi Nhược mím môi, trong lòng không thoải mái, mặt lạnh lùng quay đầu, nhìn hàng thùng rác bên trái.

Tối về đến nhà, cô cũng bất thường không nói chuyện với Văn Ương nữa, mà thay dép xong liền vác cây đàn cello của mình: “thình thịch thình thịch" đi lên lầu.

Đáng tiếc Văn Ương lại đúng lúc nhận được điện thoại, đứng trong sảnh vào giày còn chưa thay, càng không chú ý đến bóng lưng hùng hổ rời đi của Kiều Chi Nhược.

Sau vài ngày đó, lời nói của Kiều Chi Nhược rõ ràng ít đi.

Ít nhất cô cảm thấy mình khá rõ ràng.

Nhiều lần cô không nhịn được muốn tìm Văn Ương, nhưng đều bị cơn giận của chính mình ép trở lại. Thỉnh thoảng, cô và Văn Ương buổi sáng sẽ gặp nhau cùng đi xe đến trường, Văn Ương nói chuyện với cô thì cô ấy cũng trả lời, nhưng cơ bản chỉ là: ừm, à, được.

Ban ngày họ không mấy khi chạm mặt nhau.

Chiều hoặc tối, Văn Ương đúng giờ, đúng điểm đến chờ cô sau giờ học.

Đôi khi cô ấy mang đến một ly trà trái cây, Kiều Chi Nhược cũng nhận lấy: “phụt” một tiếng cắm ống hút vào, lạnh lùng nếm thử.