Văn Ương nghi ngờ cao độ.
Cô đứng sau Kiều Chi Nhược “khụ khụ” cố ý ho hai tiếng.
Kiều Chi Nhược không có phản ứng gì.
“Khụ...” Cô lại ho một tiếng rất khoa trương.
Kiều Chi Nhược không có phản ứng gì.
Văn Ương nghiêng đầu nhìn, thầm nghĩ cậu này cũng đâu có đeo tai nghe đâu... Cố ý không thèm để ý đến mình à?
Cô từ từ đi xuống bậc thang, ngồi xuống bên phải phía sau Kiều Chi Nhược.
Lúc này mới thấy Kiều Chi Nhược rõ ràng ngẩng đầu lên, thẳng lưng, dường như sắp quay đầu lại nhìn.
Kết quả Văn Ương kiên nhẫn đợi đúng một phút, đầu Kiều Chi Nhược lại cúi xuống, người còn từ từ dịch sang trái xa ra vài vị trí.
“...”
Văn Ương hết cách, nhẹ nhàng cười bất lực, dịu dàng lên tiếng: “Kiều Chi Nhược, cậu ngồi đây một mình không thấy buồn chán sao?”
---
Tiết Oánh và những người bạn hôm nay vốn định rủ Kiều Chi Nhược tham gia, chơi cầu lông đôi, còn đặc biệt đến phòng thiết bị mượn hai bộ vợt cầu lông.
Kết quả Kiều Chi Nhược không thể tham gia.
Vợt cầu lông thừa một chiếc, ba người chen chúc chơi cũng rất không thoải mái.
Tiết Oánh, người đang đơn phương chống đỡ, lại làm rơi cầu, đang xoay vợt định nói hôm nay cứ thế kết thúc đi, quay đầu nhìn thấy Văn Ương từ cầu thang khán đài đi ra, sau lưng còn kéo theo một người –
Kiều Chi Nhược?
Tiết Oánh đang ngẩn người, Văn Ương kéo Kiều Chi Nhược đến trước mặt cô ấy.
“Cậu vừa nãy không phải nói thiếu người sao.” Văn Ương nói: “Tôi với Kiều Chi Nhược, một người chơi, một người làm trọng tài, được không?”
“...Được!” Tiết Oánh lấy lại tinh thần chiến đấu.
Văn Ương cầm vợt, ước lượng trọng lượng. Đừng thấy bây giờ cô suốt ngày cắm mặt vào máy tính bận rộn, hồi năm nhất, cô từng tham gia đội cầu lông của khoa mình, cả nhóm người chẳng hiểu sao lại giành chức vô địch giải tân sinh viên toàn trường năm đó.
Sau này cô bận học quá nên rời đội, nhưng người bạn thân của cô đến giờ vẫn là đội trưởng của đội.
Mà nói đến, không biết Ngữ Ninh hai ngày nay đã về trường chưa nhỉ?
Đang nghĩ ngợi, một quả cầu cuốn theo luồng gió mạnh bay về phía Văn Ương.
Bốp...
Văn Ương dùng sức vung vợt, đánh quả cầu đi.
Không biết có phải vì cô đang ở đó nên Kiều Chi Nhược ngại rời đi hay không. Dù sao thì Văn Ương nhiều lần quay đầu nhìn, Kiều Chi Nhược đều đứng thẳng tắp bên sân, đầu liên tục quay trái quay phải theo hướng bay của quả cầu lông.
Cực kỳ tập trung.
Cũng tốt. Văn Ương thu ánh mắt lại, lại giơ tay cao, nhẹ nhàng đánh quả cầu lông trả lại, cũng không uổng công tôi dành cả buổi chiều ở đây chơi cầu lông với bạn cậu.
Đến giờ tan học, nhóm nữ sinh năm nhất này thu dọn đồ đạc, cùng nhau đi tập trung.
Tiết Oánh chủ động khoác tay Kiều Chi Nhược, nói với Văn Ương: “Chị ơi, bọn em đi điểm danh trước nhé.”
Kiều Chi Nhược bị kéo đi, bước đi ba bước lại ngoảnh đầu nhìn.
Vốn dĩ đây là một buổi chiều rất vui vẻ.
Nào ngờ trên đường hai người đi taxi, Văn Ương đang trả lời WeChat của Thạch Gia Viên hẹn ăn tối, nghe thấy phía trước có một câu nói trôi đến –
“Tiết Oánh bọn họ sao thế nhỉ, tiết thể dục lại đi cùng Kiều Chi Nhược...”
Văn Ương nhíu mày, ngẩng đầu.
“Cô ấy là lớp trưởng mà, có lẽ chăm sóc bạn học thôi.”
“Lớp trưởng... thích nhiệt tình thái quá với kẻ thờ ơ thế, chỉ vì mẹ Kiều Chi Nhược là lãnh đạo khoa à? Chăm sóc tốt thì sau này có thể được cộng điểm à?”
“Ôi, cậu nói quá rồi đấy.”