Chương 25

“Hả?” Kiều Chi Nhược ngẩn ra, lặng lẽ vo viên giấy vệ sinh rồi vứt đi: “Không, không bẩn, chỉ là lau đại thôi.”

Khi ăn, Văn Ương nghe Kiều Chi Nhược nói ngày mai còn phải đến trường, tìm cố vấn để nhận cái đơn tɧẩʍ ɖυyệt gì đó?

Cô cúi đầu thổi thổi bát cháo kê nhỏ trong muỗng sứ, không mấy để tâm: “Cậu bây giờ không phải nên nghỉ ngơi nhiều hơn sao, chuyện này cậu không cần phải tự mình chạy đến trường một chuyến nữa đâu, nhắn WeChat nhờ bạn học nào đó giúp cậu nhận trước là được rồi.”

Kiều Chi Nhược cầm chiếc muỗng sứ mãi không động đậy, một lúc sau mới nhàn nhạt nói: “Em không có WeChat của bạn học.”

“À...” Văn Ương nhanh chóng nuốt cháo trong cổ họng xuống, rút một tờ giấy, che miệng, ánh mắt có chút lơ đãng: “Thế, hỏi trong nhóm lớp xem sao?”

“Không tham gia.” Kiều Chi Nhược trông rất bình tĩnh: “Chỉ tham gia nhóm thông tin khóa học.”

“Ừm...” Văn Ương lặp lại một cách mơ hồ: “Nhóm thông tin...”

Chưa kịp để cô sắp xếp lời nói, Kiều Chi Nhược lại bổ sung: “Năm ngoái khi nhập học em cũng đột nhiên bị ốm nhẹ, phải đến muộn gần một tháng mới báo danh, nên không quen ai trong lớp.”

Thế à...

Vừa nhập học muộn lại không ở ký túc xá, hơn nữa ước chừng với thể chất của Kiều Chi Nhược, chắc cũng không tham gia quân sự nhỉ?

“...Không sao, vậy thế này đi.” Một giây sau, Văn Ương mỉm cười đổi giọng: “Dù sao sáng mai tôi cũng phải đến trường, tôi sẽ đến khoa của cậu lấy giúp.”

Sáng hôm sau, Kiều Chi Nhược một mình ngồi trong phòng đàn, bản nhạc trải ra bên phải, cây cello đặt ngay ngắn trên giá đàn. Cô nâng niu một thiết bị lên dây đàn trong lòng bàn tay, nhưng không có bất kỳ động tác nào.

Cửa phòng đàn luôn hé một khe nhỏ.

Không lâu sau, tiếng đóng cửa từ bên ngoài vọng vào khiến Kiều Chi Nhược tỉnh lại từ trạng thái ngẩn người, cô đặt thiết bị lên dây đàn xuống, nhìn xung quanh, đơn giản gấp bản nhạc lại ôm vào lòng, rồi đi thẳng về phía cửa phòng.

Một giây trước khi định mở cửa, tay cô ấn vào tay nắm cửa rồi dừng lại. Thực ra cô chưa nghĩ ra mình nên nói gì với Văn Ương, chỉ đơn thuần chào buổi sáng hay hỏi Văn Ương mấy giờ hôm nay sẽ về...

Kiều Chi Nhược đang do dự như vậy, Văn Ương đi ngang qua bên ngoài phòng đàn chú ý đến ánh sáng bên trong khe cửa, cô dừng lại ở cửa, thử gọi một tiếng: “Kiều Chi Nhược?”

Kiều Chi Nhược tay trái ôm chặt bản nhạc trong lòng, hít sâu một hơi, mở cửa, trên mặt hơi căng thẳng.

Văn Ương nhìn tập tài liệu trong suốt trong lòng Kiều Chi Nhược, rồi nhìn vào mắt Kiều Chi Nhược, cười nói: “Tôi ra ngoài đây, trưa sẽ về ngay, cậu muốn ăn gì uống gì thì nhắn WeChat cho tôi nhé, tôi mua cho.”

“Được.” Kiều Chi Nhược bị nhìn chằm chằm, lại hơi không thoải mái, có lẽ vì cô luôn rất kỳ lạ mà chú ý đến hàng mi của Văn Ương.

Cong vυ"t, mảnh mai và mềm mại.

Cô rất muốn chạm thử.

“À phải rồi.” Văn Ương bước được vài bước, đột nhiên lại lùi lại, đứng trước Kiều Chi Nhược vẫn chưa động đậy dặn dò: “Ở nhà cậu vẫn phải nhớ nghỉ ngơi nhiều nhé, sớm dưỡng sức khỏe cho tốt.”

Kiều Chi Nhược mấp máy môi, vừa định đáp lời.

Nhưng thấy mắt Văn Ương đột nhiên sáng lên, cô nâng tay chỉ vào, khen ngợi: “Cái bông tuyết nhỏ cậu đeo hôm nay đẹp quá!”

– Bông tuyết nhỏ?

Kiều Chi Nhược ngẩn ra một giây, mới ngập ngừng nâng tay sờ lên chiếc kẹp tóc trên đầu. Cô tập đàn quen kẹp gọn tóc bên tai phải, trước đây mỗi lần đều đeo một cái, nhưng kiểu dáng là lấy tùy tiện, cô không để ý, cũng chưa từng nghe Văn Ương khen.